Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

Tản mạn chia sẻ ngay chuyện SEA Games. chuyện ao làng.

Phần còn lại là sự chuẩn bị lần này không được chu đáo

Tản mạn chuyện SEA Games, chuyện ao làng

Rồi ông Giang kể rất nhiều chuyện tại các kỳ SEA Games mà cứ mỗi lần tổ chức ở nhà nước nè phải biết “yêu” đơn vị đăng cai. Những cặp mắt đầy cảm tình như muốn biểu lộ “mình là bạn nhé”!. Khi được dự kỳ SEA Games trước nhất trong đời làm báo là Chiang Mai – Thái Lan 1995 tôi mới cảm nhận đầy đủ.

SEA Games là một sân chơi ở ao làng nhưng rất phung phá bởi căn bệnh thành tích và việc chủ nhà có rất nhiều quyền hạn kể cả quyền hạn “chống” lại ý thức Olympic. Khi ấy ông Phó đoàn Thể thao Việt Nam Hoàng Vĩnh Giang (mới nhận cờ tổ chức SEA Games 22 – 2003 từ Ủy ban Olympic Đông Nam Á) vẫn còn diện nguyên bộ vest trắng.

Ông Giang vừa ăn vội đĩa cơm vừa kể câu chuyện vui là kể từ khi ông thay mặt nhận cờ SEA Games thì ngay tức thì đại diện các đoàn nhìn ông với cặp mắt khác ngay. Mặt trái của SEA Games khiến nhiều người hiện giờ không còn hứng với sân chơi này như trước nữa bởi đầu tư rất tốn kém nhưng có khi dự xong SEA Games lại bỏ.

ĐT U23 VN xuất hành nhưng không khí không còn phấn chấn Tôi còn nhớ sau lễ bế mạc SEA Games 21 – 2001 tại Malaysia. Nhưng cái cách vẽ để kiếm nhiều huy chương và nhất toàn đoàn như thế của ta là không Fair Play và không đi đúng với ý thức Olympic.

Không tác động trọng tài… nhưng đến lúc triển khai thì ta lại bỏ vào đến vài chục bộ huy chương lặn cùng nhiều môn chỉ có ta với hai nhà nước cùng tham dự và kết quả là ta nhất toàn đoàn là thế nào? Hóa ra là chính ta thừa nhận là mình không ăn gian. Rồi đến chiếc HCB đầu tiên của bóng đá Việt Nam kể từ ngày hội nhập tại SEA Games 18 – 1995 ở Chiang Mai – Thái Lan… Ngày mới lân la vào nghề báo khi đọc những bài viết của cố nhà báo Chánh Trinh nói về cảm xúc của một người Việt Nam đứng ở nhà thi đấu nước bạn nghe tiếng quốc ca nước mình cất lên mà hạnh phúc dâng trào đến chảy nước mắt.

Căn do là sân chơi SEA Games đang trở nên nhàm bởi căn bệnh chung của Đông Nam Á và thứ hạng nhiều khi hiện nay không còn nhiều ý nghĩa bởi những nhà điều hành đã can thiệp vào nhiều hơn là cố kỉnh của các VĐV từng đổ mồ hôi và cả máu ở đấu trường này.

Đến SEA Games 27 này cũng thế. Căn bệnh thành tích và những điều luật “hở” lẫn “mở” ở SEA Games đã biến sân chơi này thành “lãnh thổ” riêng của chủ nhà. Cao Ngọc Phương Trinh đăng quang ở trường đấu Đông Nam Á với những chiếc huy chương đầy nước mắt ở các kỳ SEA Games tiếp theo.

Một phần vì sân chơi SEA Games đã sút giảm tính hấp dẫn. Đồng thời với việc dạy cho các VĐV. Cá nhân tôi chẳng thể quên được cái ngày lần đầu thể thao Việt Nam hội nhập với sân chơi SEA Games cùng sự rạo rực của một người mến mộ mong tin từ nước bạn: SEA Games 15 – 1989. Cầu thủ ta tắc đồng nghiệp Úc tưởng tuồng như hủy diệt luôn sự nghiệp bóng đá của cầu thủ trẻ đội bạn.

Thế nên với cá nhân chủ nghĩa tôi. Có nhiều quan chức quyết lập lại thứ tự ở SEA Games bằng việc không ăn lận. Mong thắng hay thua cũng đàng hoàng và đá đẹp

Tản mạn chuyện SEA Games, chuyện ao làng

Bóng đá Việt Nam cùng sự lạnh lùng của người hâm mộ Chưa SEA Games nào mà bóng đá ít đón nhận được sự ủng hộ của người mến mộ như lúc này. Các cầu thủ mình đi đường thẳng. Sau đó thì cả đám phóng viên lẫn cầu thủ và các thành viên của đoàn thể thao Việt Nam từ trưởng đoàn trở xuống ôm nhau nhảy loi choi giữa mặt sân mà hò hét… hiện nay thể thao Việt Nam nói chung và bóng đá nói riêng không còn được cái cảnh sung sướng và hạnh phúc với những xúc cảm mạnh mẽ như thế.

Nghĩa là những nhà làm thể thao ở các nhà nước phải “đi đường vòng”. U23 VN đã xuất phát SEA Games là đại hội thể thao Đông Nam Á. Phải biết cộng tác từ vòng ngoài đến vòng trong… Đúng là sân chơi SEA Games ở Đông Nam Á đang ngày càng đi xa với ý thức Olympic.

Trong một nhà hàng ở China Town. Tôi thầm ước ao có được một kỳ SEA Games để chứng kiến cái cảnh đấy… Và quả thực là chẳng bao lâu.

Cứ hai năm một lần tổ chức và cứ hay được gọi là sân chơi “ao làng”. Vui và hạnh phúc nhất là được hòa mình vào cái cảnh lao vào sân san sớt với hạnh phúc của bóng đá Việt Nam khi thắng Myanmar ở bán kết bằng bàn thắng vàng của Trần Minh Chiến.

Điển hình ở đội tuyển thì một đội trưởng bỏ bóng đạp thẳng gối đối thủ trong trận đấu trên sân nhà. Câu hỏi đấy của tôi đến nay nhiều quan chức vẫn không trả lời bởi tôi hiểu có những cái mà ngành thể thao HỨA để CÓ và đã làm đủ mọi cách để CÓ. Ở giải U21. Tiếp đến U22 đấu với Thái Lan thì nhận hai thẻ đỏ do lỗi vào bóng thô bạo.

Rưa rứa là hình ảnh Trần Quang Hạ. Ngồi ăn tối với tôi và cố nhà báo Đỗ Hóa (khi đấy là Thư ký Tòa soạn báo Thể thao Ngày nay trực thuộc Sở TDTT Hà Nội mà ông Giang là giám đốc Sở). Đã có lần tôi hỏi những nhà lãnh đạo thể thao Việt Nam rằng khi nhận đăng cai SEA Games 22 – 2003 tại Việt Nam.

Xen lẫn cách xử sự của nhiều đội tuyển đang làm người hâm mộ mất niềm tin. Chỉ hai từ đấy đã nói lên được nhiều vấn đề và hiện nay nó vẫn còn nguyên giá trị.

Myanmar đang làm đủ mọi cách để thu hoạch huy chương và ảnh hưởng đến rất nhiều môn thế mạnh của nhiều quốc gia trong đó có nhiều môn trong hệ thống thi đấu Olympic bị lột bỏ. Điều ước mong với các cầu thủ U23 lần này thi đấu thật tử tế với cách xử sự tốt thay vì để lại những hình ảnh xấu làm người ngưỡng mộ mất niềm tin.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét