Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Nạn khá là hot hôi của đang âm ỉ trong cuộc sống thường nhật.

Chuyện lần này

Nạn hôi của đang âm ỉ trong cuộc sống thường nhật

Chú thở dài bảo: “Chú phải cột hàng chặt vô xe.

Cô bán hàng vừa bán vừa nghẹn ngào kể: “Trước khi con mua. Thậm chí tôi nghĩ cũng không ít người từng bị mẻ răng vì sạn cơm. Hay có chú ý thì chúng ta cũng chỉ lên án một đôi cá nhân rồi sự việc lại nhẹ nhàng lắng xuống.

Sáng nay. Rồi cũng cho qua. Rồi nhẹ nhõm cho qua. Vụ hôi bia xấu xí ở Đồng Nai trên RenTV của Nga - Ảnh: Chụp màn hình Chuyện sạn trong cơm không phải là hiếm. Tuy nhiên. Chợt nhớ hai câu thơ của thi sĩ Tố Hữu. Rồi cũng chuyện ai người nấy biết.

Mỗi nồi cơm. Tin chắc là ai cũng đã từng nhặt vài hạt sạn trong nồi cơm của mình.

Chú bị một lần rồi. Nhưng xui rủi thay. Tiền công chở hàng không bù nổi tiền hàng con ơi”. Sống để yêu nhau”… Phạm Như Quỳnh. Một chú tài xế vận tải hàng (bằng xe ba gác máy).

Đây ví như là … cả chục hạt sạn trong một nồi cơm. Rất mong lần này. Nếu chỉ là ai đó “nhặt” vài lon bia mang về nhậu chơi thì có nhẽ sẽ chẳng mấy ai để ý. Tôi có mua một phần bánh ướt ăn sáng.

Đi xe tay ga đến hỏi mua rồi giựt luôn cả xấp vé số. Ai ngờ họ không đưa tiền mà lấy bánh ướt rồi chạy luôn. Cách đây hơn một tuần.

Nếu không thì khi dừng xe ở đèn đỏ. Có một cặp đi xe máy đến mua 10 hộp. Lâu lâu mới thấy một hạt sạn. Như lời tuyên ngôn cho vẻ đẹp của văn hóa Việt xưa nay: “Có gì đẹp trên đời hơn thế - nhân tình người. Mình khổ mới đẩy xe đi bán thế này. Người ta lén lấy hàng bỏ chạy thì khổ. Tôi rớt nước mắt khi nghe một bà cụ ngoài 60 bùi ngùi kể chuyện bị cướp vé số.

Phải bán vé số để có bữa cơm qua ngày. Mà sao người ta ác quá…” Hơn một năm trước.

Đôi lần lại thấy người ta nhẹ nhõm lên án. Ấm ức lúc đó. Nói qua vài chuyện để thấy.

Đây là một vụ hôi của “quy mô lớn”. Mỗi người. Những hạt sạn trong xã hội tượng không phải là chuyện hiện thời mới có. Phản ứng gay gắt của đại phần đông người dân Việt trong những ngày qua sẽ thức tỉnh những con người còn ở bờ bên kia của văn minh và ý thức. Vậy mà cậu thanh niên trai tráng khỏe mạnh nào đấy. Bức ảnh hàng chục người tranh nhau giành giựt hàng trăm lon bia của người gặp nạn như một bức tranh lớn của tinh thần và lòng người trong một xã hội lớn.

Hay ít ra cũng làm họ biết con người phải có cái tâm yêu đồng loại. Chợt nhớ vài chuyện lăng loàn.

Nó vẫn luôn âm ỉ trong cuộc sống thông thường của từng lớp. Hỏi xin tôi vài sợi dây nilon.

Từ trước đến nay. Khi thấy tôi thắc mắc. Còn tưởng mới mừng tuổi đã đắt khách.

Cụ chỉ còn biết vừa khóc vừa trách sao trời không thương. Nhưng chuyện “hôi bia” lần này thì lại khác. Không con không cháu. Cụ sống cô đơn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét