Vì sẽ chẳng có lần thứ hai như hôm nay đâu
Chọn phục trang. Chẳng có một sàn diễn hài chờ sẵn để cứu nguy nữa. Ới danh hài béo. Sáng nay. Khôi hài ấn tượng hơn hôm duyệt nhiều!". Cô giáo chủ nhiệm bẹo má tôi. Tôi diễn một lèo! Ở dưới khán giả cười ngả nghiêng. Mắc bệnh ngôi sao rồi hả? Danh hài xóm ơi. Công Lý ở trên ti vi để làm trò vui cho tụi nó xem mà. Có đây!". Chúng nó gọi tôi là Tự Long béo. Là người nổi danh. Quần mặc trái. Ui mẹ ơi… Chỉ vì vội mà tôi đi chân giày chân dép.
Thật không còn trời đất ơi nào nữa. Tôi đang lắp bắp chào hỏi bác ấy như mọi ngày thì… trời ơi đất hỡi! Trên loa. Lớp tôi đang chuẩn bị tiết mục văn nghệ chào mừng thầy cô. Tôi vào vai luôn!.
Vừa nhai. Nếu đến trường mà với bộ dạng như thế này thì có mà sượng mặt! Nhất là… giờ tôi đã là nghệ sĩ hài. Là người của công chúng 5A1.
Lớp trưởng tuyên bố như đinh đóng cột: "Đúng rồi! Chí lý! thiên tài ngay đây mà quên mất! Tự Long béo chuẩn bị tiết mục nhé!". Tất cọc cạch đỏ xanh. Tôi choáng choàng "bốn trong một" - tức là vừa mặc áo xống. Bác bảo vệ đã quá quen với cái bộ mặt biết lỗi này của tôi. Như anh em sinh đôi ấy chứ chả ngoa! Bài tấu thì tôi soạn xong rồi.
Hi hi! Nhưng cơ mà… Hừm! Cạch đến già! Chẳng dám ngủ nướng nữa. Nên bác ấy cứ mủm mỉm cười. "Có đây. Rất nhiều ý kiến rằng: Tiết mục năm nay phải độc đáo. Thế là tôi tiến thẳng lên sân khấu. Vừa đi giầy. Lũ bạn vỗ tay rào rào.
Nhân vật là cậu học sinh hay quấy nhiễu. Chẳng là tôi vẫn hay bắt chước mấy danh hài Tự Long. Thấy chuông báo thức là đành dậy thôi. Nhại cách diễn của anh Tự Long y hệt luôn.
Ai đó đang đọc tên tôi. Gương mẫu. Nhàm lắm! Thế là Thắng ngồi cạnh tôi hét toáng lên: "Để cậu béo này làm bài tấu hài đê!". Mà bên trong lại vẫn là cái áo ngủ pi-za-ma sòng sọc xanh với trắng… Chẳng dại gì khai thật là vì dậy muộn. Tiết mục của tôi được đánh giá là hóm. Cứ để mọi người tưởng là mình có ý đồ nghệ thuật cho đỡ ngượng.
Làm gương cho các bạn… Tiết mục khi đem duyệt được các bạn trong đội văn nghệ cười ngặt nghẹo. Vì tôi hát chèo. Áo xộc xệch cài lệch cả khuy. Bạn giới thiệu chương trình trên sàn diễn ấy đang ứng biến rất tài ba: "Đâu rồi? Có ai thấy Tự Long béo của lớp 5A1 không nhỉ? Cái cậu này. Và vỗ tay đôm đốp. Âu yếm: "Con làm cô cười chảy cả nước mắt đấy! Con tuyệt lắm. Là hay nhất chương trình.
Cậu ở đâu…". Rất có năng khiếu. Mà đã là con cô giáo thì phải tu tỉnh. Và lên sàn diễn nữa. Chí Trung. Bấy giờ tôi mới kịp nhìn vào mình. Chứ cứ hát múa mãi. A… Đến tiết mục của mình? Hiểu rồi! IQ của tôi vốn cao vòi vọi mà! Tôi tức thì khua tay hét toáng lên.
Từ giờ phải đi ngủ sớm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét