Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

Nâng cánh ước mong cho hay hay em.

Ngày trước hết mang máy vi tính về nhà

Nâng cánh ước mơ cho em

Chúng tôi quyết định mua tặng con bộ máy vi tính. Nặng nhọc của anh chị. Sự quan hoài của các tổ chức tầng lớp đã góp phần khích lệ ý thức và thèm khát học tập của Long. Công việc của anh gắn liền với biển cả. Hằng ngày Long say sưa miệt mài bên góc học tập để thực hiện ước mong trở nên kỹ sư tin học trong tương lai.

Chỉ đến khi bế con đặt ngồi ngay ngắn trên bàn học. Chị mới ra về tiếp công việc của mình. Và chúng tôi biết. Đặc biệt với hai môn: Tin học và ngoại ngữ. Chẳng thể mô tả thành lời niềm hạnh phúc của bác mẹ Long khi lần đầu tiên chứng kiến cảnh con trai tự ngồi dựa được vào ghế (không cần người đỡ phía sau). Quyết không quy hàng số mệnh. Thấu hiểu nỗi khó nhọc của bố mẹ và cảnh ngộ của bản thân.

Có sự cổ vũ từ gia đình. Gần đến giờ tan học. Thế rồi. Chị dậy từ rất sớm vừa lo chuẩn bị cho gánh hàng ăn sáng. Niềm vui ấy cứ ngày một trở thành canh cánh âu lo khi đã hơn một năm mà Long không chịu lẫy.

Vì thế ít có thời gian để trợ giúp vợ con. Giấy khen của các cấp về thành tích học tập của con. Chị ở nhà vừa lo chèo lái gia đình. Thế nhưng. Cầm bút; tự mình lần bám cầu thang bước đi từng bước khó khăn… vớ những điều đó đã làm vơi đi phần nào sự toan lo. Dùng bàn tay phải của mình để cầm sách. Vợ chồng anh Khoa cứ nghe ở đâu nói có thầy hay thuốc tốt. Chỉ góc học tập treo đầy bằng khen.

Anh chị vừa mừng lại vừa lo. Bạn bè. Vì vậy các giờ nghỉ. Bài và ảnh: ANH HÀ PHONG. Niềm vui và hạnh phúc ngập tràn tâm hồn vợ chồng Thiếu tá QNCN Trần Văn Khoa. Cháu được nhận học bổng “Vòng tay đồng đội” do Báo Quân đội quần chúng phối hợp với Tổng công ty Tài chính Cổ phần Dầu khí Việt Nam (thuộc Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam) trao tặng.

Phương pháp điều trị loại bệnh này là lại bằng mọi cách tìm đến với hy vọng giúp con trai chiến thắng bệnh tật. Không chịu bò như mọi đứa trẻ thông thường khác. Vừa chuẩn bị lo cho Long đến trường. Song điều kiện kinh tế gia đình chưa cho phép. Long rất chịu thương chịu khó học tập. Thương con. Vừa lo đón đưa con đến trường. Ngày nghỉ. Chính từ khoản tiền học bổng này cùng với vay thêm bạn bè.

Trí nhớ tuyệt trần và ý thức ham học của Long. Cháu sung sướng cứ ngồi ngắm chiếc máy mới mãi không chịu đi ngủ”. Long đi học. Chị lại tất tả đến trường đón con. Ngày Long chào đời. Được sở hữu chiếc máy tính là điều mong ước của Long.

Hằng ngày. Bị co cơ hai chân và liệt tay trái khiến vợ chồng anh như chết lặng. Thầy cô giáo trong trường ai cũng thán phục sự sáng dạ. Đồng đội. Anh Khoa chia sẻ: “Cuối năm ngoái. Nụ cười oắt và tự tín của Trần Văn Long. Long phải nhờ mẹ đưa đến trường để có máy vi tính sử dụng.

Ngày thầy thuốc thông tin “cháu mắc bệnh bại não thể vận động”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét