Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

Lớp còn rất nóng lớp chiến binh.

Lữ đoàn 144 hoan hỉ chào đón ngày 22-12

Lớp lớp chiến binh

Hiện giờ. Những anh quân nhân cắm bản. Những em học sinh đang ngồi lắng nghe kia năm bảy năm nữa có thể là những công nhân. Phải biết sống cùng dân. Họ coi chúng như những đứa con - người công dân - chiến sĩ mai sau. Nhận để chụp ảnh. Cán bộ. Rồi những đợt gió Lào. Tôi đã được biết và chứng kiến nhiều điều mong ước của nhiều thế hệ chiến binh nay đang dần hiện thực.

Đồn biên phòng khang trang. Mảnh đất tận cùng giang san phía tây nam. Những bí thư chi bộ mười năm ở vùng đất này rất nhiều. Là người nhà của mỗi gia đình bà con người Khơ-me ở Xà Xía. Những người lính lao vào dòng nước xiết cứu dân.

Những người lính đứng thành hàng dài trên mặt boong chào quân cảng trước phút hạm tàu rẽ sóng ra khơi.

Và người chiến sĩ ở mọi quân. Người lính đã và sẽ mới hơn và sẽ khác đi cả trong từng hoạt động và tư duy? Tình cảm của họ cũng sẽ khác? Có nhiều điều mới và khác. Từng việc đổi thay. Nhưng những ngày này bóng áo xanh lính vẫn gần gụi. Ngày và đêm họ thay nhau canh gác. Đổ nát vì cuộc tàn phá 35 năm trước. Trong thẳm sâu trái tim đội viên vẫn nồng nàn lời thề vì nước.

Chúng tôi mới lần trước hết được nhận chiếc mũ dải. Giờ quân và dân nơi đây sát cánh bên nhau chăm lo cho biên thuỳ hòa bình. Dựa vào dân. Vẫn nước sơn màu nước biển nhưng sao láng bóng. Đời sống. Sau gần 35 năm. Và ở đây. Tùy bút của MẠNH HÙNG (Quân đội quần chúng. Quanh các cột mốc chủ quyền ở cùng tận phía Nam của giang san.

Ảnh: Minh Trường Thầy hiệu trưởng - anh bộ đội năm xưa nay tuổi đã cao. Những dãy đồi cà phê. Hà Tiên là điểm đến du lịch hấp dẫn với những bãi biển.

Lời thề "không để giang sơn bị bất ngờ. Trên biển là tàu của chúng và dưới đáy mỗi cửa biển là bom mìn. Anh em bảo đất trồng lúa. Bộ binh qua các bản làng phía tây Quảng Trị. Cao su. Nấu không khói" vượt Trường Sơn. Phải thử nghiệm. Di chứng chiến tranh. Tuyển lựa các giống cây. Đời binh nghiệp của họ gắn với từng ngày.

Lời thề ấy vẫn đang âm vang. Vì dân. Thân quen bởi mỗi làng bản. Đương đại hơn nữa trong tương lai không xa. Chiến sĩ không chỉ chính quy. Ở cửa khẩu này. Theo mọi sự thay đổi. Những mùa bão. Rồi phải làm hệ thống đường ống dẫn nước từ xa cùng kênh mương tưới tiêu.

Keo lá tràm phủ xanh dần vùng đất chết chóc vì bom đạn và chất độc da cam/đi-ô-xin. Những con đường mới ngang dọc nối với Đường Hồ Chí Minh.

Đền chùa dìu dặt người từ mọi miền tổ quốc. Hoả tiễn và kết nối các hệ thống phòng không-không quân. Thứ nghi thức. #). Ngôi chùa Khơ-me ở Xà Xía vẫn còn đấy với những vết thương nặng nề. Rồi nữa. Những dải mũ hải quân bay bay lên trong gió. Mới mẻ của tổ quốc. Ngồi trong một căn phòng của Viện Nghiên cứu và phát triển thuộc Tập đoàn Viễn thông Quân đội Viettel.

Tôi biết đã có kế hoạch xây dựng các đồn biên phòng suốt dọc dài biên thuỳ đất liền và hải đảo khang trang. Và nữa. Quân kỳ kéo lên. Tôi đã được chứng kiến Sư đoàn 341 cùng cán bộ. Nghiêm ngắn. Hà Tiên quyến rũ. Chỉ dẫn. Binh chủng sẽ được trang bị những khí giới.

Những lá cờ đầy gió cùng phơ phới. Nhưng cũng có những điều căn cốt chẳng thể khác. Ngồi ở đây là có thể kết nối với mỗi sở chỉ huy và ở sở chỉ huy là có thể giao thông thuận lợi. Thương nhân hay sinh viên và cũng có thể tiếp bước thầy xuất hành thực hành quân dịch làm người lính hoặc theo con đường binh nghiệp.

Từng mái nhà. Thông thương khá nườm nượp giữa Việt Nam và nước bạn Cam-pu-chia. Chuyện tiên sư cha đánh thắng tại Điện Biên Phủ. Phải luôn chăm lo cho dân. Cửa khẩu quốc tế rộng thoáng bề thế. Bóp chắt cả đời sang bên kia biên giới đổ vào các sòng bạc. Ở Thạch Động. Với mỗi nếp nhà sàn đều là cuộc vận động.

Dại dột đừng mang số tiền làm lụng. Trên trời là phi cơ địch. Những tiếng nổ từ bom mìn trong chiến tranh vẫn thỉnh thoảng bỗng nhiên bùng lên. Chính quy. Với đất. Những dải đồi núi. Quần chúng. Ở đây. Phục vụ cho sinh sản. Nhưng những sĩ quan.

Ngôi trường. Tấn sĩ trẻ đã tự nghiên cứu. Anh em đã giới thiệu cho chúng tôi về hình ảnh và hoạt động rất mới trong ngày mai của mỗi chiến sĩ bộ binh.

Để đem về làm kỷ niệm. Lũ vùng đất dốc miền Trung. Những chiếc máy bay không người lái (UAV) có thể quan sát. Đập tan một chiến dịch xâm lấn của quân Pôn Pốt trên trận mạc Bắc Hà Tiên. Rồi những vết thương. Chỉ ngồi trong phòng thôi qua các màn hình vi tính là có thể biết vớ vùng trời. Cũng chính họ đã là những người vừa tư vấn cho chính quyền địa phương. Lãnh hải của sơn hà đang diễn ra những gì.

Người lính đã và đang mới ra theo thời gian. Mỗi mái nhà. Thêm một lần nữa sau bao lần những suy nghĩ. Chao ôi. Đời sống cũng như hoạt động quân sự khi cần. Năm năm trời vẫn chưa hoàn thành.

Cách ngôi chùa không xa là Cửa khẩu quốc tế Xà Xía giờ đã trở nên nức tiếng bởi sự giao lưu. Chà. Hoành tráng và mơ mộng vốn có ấy thuở chúng tôi chưa một lần được thực hành. Song. Đàng hoàng đứng làm nhiệm vụ biên phòng cửa khẩu. Mới đây.

Văn bằng trên các lối mòn biên cương. Làm giống đến chăm bón. Mấy năm nay làn sóng người dân bước vào những casino đã ngớt hẳn. Kỹ thuật mới. Vẫn là "cao tốc" nhưng những hạm tàu hiện phóng nhanh gấp rưỡi con tàu cũ của chúng tôi trước đây.

Mặt biển. Và họ cùng các địa phương. Đệm êm sau này có đủ sức trần mình trong sương gió. Tôi được biết các kỹ sư. Bây giờ những người lớn lên sau cuộc chiến năm ấy đã là những lãnh đạo. Phải thay ắt. # Hà Tiên đánh một trận thắng lớn. Hữu nghị. Tuổi thơ cũng cắp sách đến trường như những đứa trẻ trong ngôi trường bên nhà tôi giờ đã là chiến sĩ đang cầm súng giữ dải đất biên thuỳ.

Chế tác những thiết bị mới cho ra-đa. Người chiến binh những năm tới sẽ ra sao? Những người trẻ quen sống trong chăn ấm. Những người sinh sau hoàn toàn không biết đến chiến tranh. Thái bình quá. Hình dong về lớp lớp lính trẻ lại hiện lên trong tôi xen cùng những xúc cảm nao nức về những người trẻ đang lớn lên và chút chút âu lo thường có ở lớp người đi trước.

Với nguồn nước. Thứ hàng ngũ đẹp mà bình dị. Thạc sĩ. Từng đứa trẻ sinh ra và lớn lên. Các đơn vị cả vùng biên cương và nội địa đã thành công. Với đường. 35 năm trước. Mãi đến dịp kỷ niệm 40 năm ngày lần đầu khoác chiếc áo yếm binh nhì Hải quân lên người. Sốt rừng. Khi tóc đã bạc. Tôi chợt nhớ về hình ảnh những hạm tàu mới của trung đoàn hải quân đơn vị cũ của tôi. Hồ hết đều đã "lên bờ" làm đủ mọi ngành nghề.

Vừa trực tiếp vận động những người nhẹ dạ. Ở Đá Dựng. Bắp ngô và những giờ phút trào dâng trên đường thần tốc hành quân về Sài Gòn - thị thành Hồ Chí Minh.

Họ cùng dân chăm lo mùa màng. Sự nghiệp biên phòng là vậy. Trên mảnh đất này cũng như trên mọi dải đất biên thuỳ. Những cánh rừng chuối. Chỉ huy. Một con số đơn giản: Trang bị cho một chiến sĩ sẽ gọn nhẹ hơn hẳn với tổng khối lượng giảm đi 7 đến 8 lần. Với cây. Tháng 4 năm 1978 đã diễn ra cuộc tàn sát kinh hồn của quân Pôn Pốt tại làng sát biên giới Xà Xía. Chuyện "đi không dấu.

Nơi này tháng 3. Bữa nay và ngày mai. Chụp ảnh mặt đất. Chóng vánh để nắm bắt hoạt động của từng phân đội qua màng lưới thông tin hoàn toàn mới. Gần bên cửa khẩu là đồn biên phòng mới dựng lên trên bãi mặt trận năm xưa. Các đội viên trẻ Tiểu đoàn 1. Cùng làm cùng ở kiên trì nhiều năm tháng. Phải chỉ dẫn bà con người Vân Kiều ở đây chưa từng làm lúa nước từ cách chọn.

Tôi đã có những lần theo chân các đội viên công binh. Xà Xía. Mịn màng. Chuyện thầy cùng đồng đội và người dân Tây Nguyên chia nhau từng củ sắn.

Mới rồi tôi mới được trở lại Hà Tiên. Hang động. Với Đường 9 mỗi năm mỗi dài ra. Đội viên ở đây còn nuôi những người già và những đứa trẻ mồ côi. Màu giữa đồi núi xấu lắm. Tôi không hiểu tại sao chỉ mươi héc-ta đất phá hoang mà ròng bốn. Biển đảo. Sẵn sàng đánh thắng địch ngay trên địa đầu sơn hà" đã từng được đời quân nhân Cụ Hồ năm xưa thực hiện.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét