Bữa cơm tối đúng ra sẽ thật đầm ấm phải chị Nga không tình cờ kể chuyện, em gái chị vừa chia tay với bạn trai. Hình như gia đình bên kia chê hai đứa không hợp tuổi. Chị tình thực than: “Tội nghiệp con bé, nó buồn biết chừng nào, mà giữa thời buổi này rồi sao còn có những chuyện vô lý thế...”. Dè đâu, anh Hùng đáp trả lại bằng một câu khiến vợ phải đắng lòng, buông đũa đứng lên: “Cũng đúng thôi, nếu tìm hiểu kỹ, gia đình em như vậy, làm sao họ dám tiến tới!”.
“Như vậy”, theo ý anh Hùng, có tức là bố mẹ vợ vốn không được thuận hòa yên ấm. Dù điều đó, chỉ trong nhà mới biết. Ngày mới quen nhau, chị Nga đã tâm thành san sẻ với anh rằng, má chị suốt đời hài lòng một hạnh phúc giả tạo, với mong muốn giữ một mái nhà đủ đầy, con cái có thể tự tin ngẩng mặt với người đời. Lúc ấy, anh Hùng đã tỏ ra là người đàn ông luôn biết lắng nghe, đồng cảm, làm chị cảm động, ngỡ mình đã tìm được người sẻ chia, yên ủi. Chị mừng đồng ý cùng anh “góp gạo”. Cho đến nay, chị cũng không hối về quyết định của mình. Chỉ ví, thảng hoặc chồng đừng nói những câu châm chọc nhạt hoét đến vậy... Chẳng phải anh Hùng ghét bỏ gì vợ hay gia đình chị Nga làm gì có lỗi với anh. Sau vài lần “choáng toàn tập” với phát ngôn của chồng, chị Nga dần hiểu ra, điều này xuất phát sâu xa từ những mặc cảm không đáng có từ phía chồng. Là những người nhập cư, gia đình chồng chật vật kiếm sống, ba anh từng có tuổi chạy xích lô để nuôi anh ăn học. Dù vợ chưa bao giờ tỏ ý khinh, thậm chí chị Nga còn khâm phục ý chí của mấy anh em chồng, thế nhưng chuyện này anh giấu nhẹm, không bao giờ phân bua với vợ. Anh Hùng luôn tỏ ra không cần mỗi khi vợ yêu cầu giúp đỡ ba má hai bên. Để rồi sau đó, chị Nga phải thầm lặng thay anh phụ với ba mẹ chồng, chăm sóc gia đình chồng mà chị Nga phải dấm dúi sợ anh phản ứng. Rồi thì thỉnh thoảng chị vô tình biết được, anh Hùng một mình lặng thầm đưa tiền cho phía bên mình, bà mẹ chồng cứ tưởng hai người đã cùng thảo luận, nên vô tư lự khoe lại với con dâu... Những nhỏ nhặt đó làm chị có cảm giác sống chung với nhau mà hình như anh không tin cậy, mở lòng... Anh Hùng cũng tự ti vì cả bốn chị em bên vợ đều tốt nghiệp đại học, trong khi nhà chỉ có riêng anh là học xong cao đẳng. Đôi lúc vợ chồng bất hòa, anh sưng xỉa bảo, đừng ỷ có mảnh bằng cao hơn mà muốn lên mặt tranh biện với chồng. Ba mẹ chị Nga là nhân viên, hằng tháng được lãnh lương hưu cũng làm anh hằn học khó chịu. Đây chẳng phải lần đầu anh Hùng nặng lời khi nhắc đến gia đình bên vợ. Hôm trước, ông ngoại vô tư la cháu “Gì mà tinh nghịch như con trai vậy”, vậy mà anh cũng lẩm nhẩm với vợ, nhà em ai cũng hay chê bai, cứ tưởng con mình ngoan lắm. Chị Nga đã tốn rất nhiều thời kì và cả nước mắt để chồng hiểu, đừng “phát biểu” tùy tiện như thế, rất dễ làm mất hòa khí trong nhà. May là chị không để bụng vì quá biết tính chồng, nhưng nhiều khi cứ nghĩ, có đáng không khi cứ ghim gút mãi sự ác cảm của mình vì những lý do như vậy? Muốn nói nghĩ suy của mình với chồng để anh thấu hiểu, nhưng chị lại im lặng vì e sợ, biết đâu anh lại chẳng cay cú thốt ra những lời khó nghe, như nếp khó bỏ từ trước đến giờ... Theo Thanh Niên |
Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013
Mong chồng bớt... cay cung cấp cú
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét