Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Chồng tin 10 năm đi cần lao không hẹn ngày về

Hơn 10 năm trước, thấy nhiều người cùng quê đi xuất khẩu cần lao sang Hàn Quốc làm ăn được, Nam - Chồng Tâm quyết định xuất ngoại. Vậy là hai vợ chồng vay nội ngoại, nhà băng để Nam sang Hàn Quốc làm ăn. Khi đó, con gái đầu lòng của họ mới 2 tuổi. Tâm thật không ngờ, mới đó mà hơn 10 năm chồng cô đi làm ăn xa, trong đó có tận 05 năm cô sống như người phụ nữ không chồng.

Trước đây, cần lao sang Hàn Quốc hầu hết đều làm ăn được, Nam cũng không ngoại lệ. Chỉ sau 01 năm làm ăn, anh đã gửi tiền về thanh toán hết nợ nần. Thời kì đầu mới xa nhau, hai vợ chồng liên lạc bộc trực. Trong 04 năm đầu, do làm ăn được nên năm nào Nam cũng về Việt Nam thăm vợ con và gia đình. Kết quả của những lần về thăm quê, vợ chồng cô lại có thêm 02 người con trai nữa.

Cứ tưởng 01 năm nữa là gia đình sẽ sum vầy, số tiền tích cóp bấy lâu nay cũng đủ để hai vợ chồng có vốn làm ăn. Nhưng hết 05 năm, Nam không về như dự kiến từ trước mà quyết định gia hạn giao kèo. Anh nói, có người bão lãnh nên anh sẽ ở lại làm ăn thêm một thời gian nữa, bởi cơ hội này không phải ai cũng có được.

Tâm nhớ lại, năm thứ sáu là năm trước nhất anh không về nhà kể từ khi đi sang Hàn Quốc.
(Ảnh minh họa)

Cuối năm đó, Nam về nước hơn 02 tháng, thời gian lâu nhất từ trước đến nay. Anh về xây một căn nhà 04 tầng to nhất làng. Ai cũng bảo Tâm sướng, vì chồng làm ra tiền, thương vợ, thương con. Nhưng không hiểu vì sao, lần đó Tâm luôn cảm thấy bất an. Mãi sau này cô mới hiểu, lúc đó anh đã quyết định sẽ không trở về nữa, anh làm nhà để lo cho tương lai các con sau này.

Bài can dự:Chồng 10 năm đi cần lao không hẹn ngày về

Người cũ bỏ vợ, tôi lại quay về

Bỏ vợ vì đứa con trai của bồ

Tình nhân cũ bỏ vợ, muốn tôi quay về

4 năm qua anh vẫn không bỏ vợ

Sau lần về làm nhà, Nam đi biền biệt, không một lần về thăm vợ con, gia đình. Họa hoặn lắm anh mới gọi điện về nhà một lần. Có khi Tâm gọi sang, Nam cũng trò chuyện qua loa rồi cúp máy. Cứ thế, đã hơn 05 năm trôi qua.

Tâm nhớ lại, năm thứ sáu là năm trước hết anh không về nhà kể từ khi đi sang Hàn Quốc. Khi đó, anh nói với cô rằng giờ làm ăn khó khăn hơn, về nhà lại tốn kém đủ đường nên anh ở lại. Rồi đến các năm sau, mỗi lần hi vọng chồng về, Tâm lại thêm một lần thất vọng. Nam luôn có lý do để từ khước.

Khi 04 năm liền chồng không về nhà, Tâm cũng đã từng nghĩ rằng, hay anh đã có gia đình khác ở bên đó. Nhưng suy nghĩ mới lóe lên trong đầu thì đã bị cô tìm mọi cách để phủ nhận: Nam yêu cô, yêu các con là thế. Anh vẫn đều đặn gửi tiền về cho bốn mẹ con. Dù số lần gọi điện ít đi, nhưng có nhẽ do anh bận việc, tiện tặn tiền điện thoại đường dài…

Cô thương mình vì nhớ chồng, càng thương các con hơn mỗi khi chúng hỏi bao giờ bố về. Con gái đầu thì đã nhiều lần gặp bố còn đỡ, hai cháu sau từ khi sinh ra đến giờ chỉ gặp bố được có mấy lần. Đặc biệt, cháu út chỉ được gặp bố một lần độc nhất vô nhị khi mới hơn một tuổi, nên hầu như chơi có kí ức gì. Cháu chỉ biết tưởng tượng về bố qua ảnh và những lần chuyện trò qua điện thoại.

Nhiều khi Tâm cười khổ, không biết mình bất hạnh hay may mắn nữa, bởi dù đã có một gia đình khác, Nam vẫn có bổn phận với cô và các con. (Ảnh minh họa)

Thế nhưng, đầu năm nay, nỗi lo âu liền tù tù ám ảnh Tâm. Những suy nghĩ thụ động luôn hiển hiện trong đầu. Thành ra, cô trực tính gọi điện sang hỏi Nam bao giờ về. Cô nài nỉ chồng: Anh đi biền biệt một mạch đã hơn 05 năm rồi, các con cũng đã dần quên mặt bố rồi. Tiền bấy lâu anh gửi về, em cũng đã tằn tiện được một khoản kha khá, anh hãy về đi. Các con nhớ anh, em cũng nhớ anh…

Những điệp khúc kiểu này Tâm không nhớ là cô đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần cho đến một ngày, tự dưng Nam nói: Nhà anh cũng đã xây cho em và các con rồi. Từ nay, mỗi tháng anh sẽ gửi về cho mẹ con em 10 triệu, em đừng bảo anh về, cũng đừng hỏi anh bao giờ về nữa, anh không hứa trước được đâu… Nghe chồng nói mà Tâm hoang mang, cô liên tục hỏi vì sao, nhưng Nam luôn chối từ giải đáp.

Cũng có lần, Tâm cố nén sợ hãi hỏi Nam hay anh đã có vợ con bên kia không, nói thật cho em biết đi, nhưng Nam lại lập lờ, không thừa nhận.

Từ đó đến nay, hàng tháng Nam đều đặn gửi tiền vào account cho Tâm. Đôi khi anh vẫn gọi điện về, nhưng chỉ nói chuyện với con, mỗi lần Tâm muốn chính trực nói chuyện luôn bị anh tìm cách cúp máy.

Dù Nam không nhận, nhưng đến giờ này thì Tâm tin rằng, ngoài mình và các con, chồng cô đã có một gia đình khác, một gia đình đủ sức giữ chân anh, khiến anh không muốn trở về quê hương, về với người thân, gia đình...

Nhiều khi Tâm cười khổ, không biết mình bất hạnh hay may mắn nữa, bởi dù đã có một gia đình khác, Nam vẫn có nghĩa vụ với cô và các con.

Đau lòng, buồn bã, nhiều khi rơi vào khủng hoảng, Tâm không biết sau này mình sẽ thế nào? Lấy chồng khi mới 20 tuổi, năm nay cô mới bước sang tuổi 33, không lẽ, cuộc đời cô cứ phải sống cả đời thế này, có chồng cũng như chơi. Nếu cô muốn cải giá thì sao, trên danh nghĩa, cô vẫn vợ Nam, bởi anh chưa từng một lần thú thực về gia đình mới, chưa từng đề nghị li hôn…


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét