Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Bị 2 người bỏ vì nhà tốt quá nghèo

Thật sự, khi viết ra những dòng này, tôi cảm thấy buồn hết sức. Buồn vì, từ trước tới giờ mình luôn sống hết lòng với người khác nhưng cuối cùng lại chẳng nhận lại được gì. Người ta, nhất là người con gái tôi dành tình cảm, rút cục cũng lại ra đi khi biết gia đình tôi quá tình cảnh. Tôi không còn muốn nghĩ tới chuyện yêu đương hay lấy vợ nữa.

Người con gái trước hết tôi thích, đó là một cô gái dịu dàng, dễ chịu, tốt tính. Tôi đã nghĩ, đó là người con gái trước tiên cũng là người chung cuộc tôi chọn. Nhưng sau này, khi biết gia đình em no ấm, tôi lại cảm thấy e sợ. Tôi cũng nhiều lần tâm tình với em rằng, gia đình tôi khó khăn, tôi phải bươn trải một mình. Em nói không sao vì em yêu tôi nên không quan yếu chuyện giàu nghèo. Nhưng cha mẹ em có vẻ không chấp nhận vì cho rằng chúng tôi không ‘môn đăng hộ đối’.

Từ ngày sinh ra, tôi luôn sống trong căn nhà này, dù nghèo nhưng yên ấm tình thương của bác mẹ. (Ảnh minh họa)

Em vẫn quyết tâm về ra mắt gia đình tôi. Thái độ kinh ngạc của em khi nhìn thấy bác mẹ tôi, ngôi nhà cấp 4 đơn sơ, tường loang lổ và bộ bàn ghế gỗ cũ kĩ. Ngay cả cái nhà tắm còn mọc rêu và cái sân gạch ngày trước. Bác mẹ tôi làm nông nên nhìn quê mua, chân đất. Có vẻ, em không hề nghĩ, gia đìinh tôi lại nghèo tới vậy.

Từ ngày sinh ra, tôi luôn sống trong căn nhà này, dù nghèo nhưng yên ấm tình thương của cha mẹ. Bố mẹ phải kiếm tiền, dành dụm từng đồng bán rau cỏ để nuôi tôi lớn khôn trưởng thành. Tôi vì thương bố mẹ nên bao năm đi học đều bươn trải làm thêm để không phải xin tiền bố mẹ nữa. Nhưng khi ra trường, kiếm được công việc và nghĩ tới chuyện yêu đương, lập gia đình, tôi đã nghĩ tới em.

Sau lần ra mắt ấy, tôi không thấy em nói gì tới chuyện cưới xin nữa. Em bắt đầu nói, bố mẹ em không cho phép em yêu tôi, điều mà trước giờ tôi và em đều biết. Nhưng em vẫn thường bảo không quan yếu, quyết tâm yêu tôi. Vậy mà giờ em lại thay đổi cũng vì cái lý do cũ kĩ ấy. Có lẽ, em không ngờ gia đình tôi lại nghèo tới mức ấy.

Người con gái thứ hai tôi yêu sau này, được tầm 1 năm thì tôi dẫn về ra mắt. Cũng lý do như cũ, cũng vì tôi quá nghèo, em lại tự ái tình với tôi. (Ảnh minh họa)

Sau đó, em lặng lẽ chia tay. Thật ra tôi yêu em quá nhiều, nhưng tôi sợ, chuyện tình cảm chẳng thể gượng ép, em sẽ vì thương hại tôi mà đón nhận tôi. Với lại, tôi cũng biết mình nghèo, chẳng thể chu cấp cho em cuộc sống sung sướng như em có trước giờ. Tôi đành ngậm ngùi, chấp nhận chuyện chia tay một cách nhẹ nhõm.

Bài can hệ:Bị 2 người bỏ vì nhà quá nghèo

Chồng đã nghèo còn suốt ngày cờ bạc

Chồng tôi vừa nghèo lại ít học

Ác mộng lấy phải chồng nghèo

Xin lỗi chồng, em không chịu nghèo được nữa

Người con gái thứ hai tôi yêu sau này, được tầm 1 năm thì tôi dẫn về ra mắt. Cũng lý do như cũ, cũng vì tôi quá nghèo, em lại từ tình với tôi. Em nói, vì là dân tỉnh lẻ, cũng muốn có công việc tốt, lấy được người chồng no đủ cho bố mẹ yên lòng nên em đã không chọn tôi và mong tôi dung tha. Tôi không hiểu vì sao em lại hành động như vậy. Nếu thật sự như thế, ngay từ đầu em đã không nên yêu tôi. Tình ái của chúng tôi cứ theo đó mà lụi tàn, vì tôi chưa bao giờ mua được cho em một món quà giá trị nào so với người ta, người đàn ông đang theo đuổi em.

Trách chi đâu, có trách thì trách mình quá nghèo, trách ái tình đã bị đồng tiền điều khiển, trách con người sống ưa vật chất mà thôi. Người ta bảo, thời nay, không có cảnh ‘một mái nhà tranh hai trái tim vàng’ cũng đúng. Chẳng ai lại chọn một người đàn ông nghèo túng khi có những anh chàng no đủ vây quanh.

Kể từ đó tới giờ, tôi thật tình không muốn yêu một ai nữa. Tôi sợ lần nữa mình lại thất bại. Thà, tôi cứ làm ăn, cứ tu chí, lo cho bố mẹ cuộc sống phong túc hơn để cha mẹ yên lòng, còn hơn lấy vợ về mà người ta lại chẳng đồng cam cộng khổ cùng gia đình tôi. Bị người ta chối từ vì quá nghèo, nhìn ba má vất vả, tôi lại càng thấy trách bản thân mình hơn. Là vì tôi chẳng thể lo cho bố mẹ có cuộc sống tốt như người ta, là vì tôi khiến bác mẹ phải buồn. Chẳng sao giờ tôi mới có thể tìm được người con gái tốt, thương xót tôi hết dạ và cũng yêu gia đình tôi, yêu cả cái nghèo túng của tôi nữa. Tôi chờ mong người con gái ấy nhưng lại chẳng dám dòm vì mình vẫn còn nghèo quá, thật là thương cho chính mình!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét