Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Blog Radio: do lạ lẫm em đang yêu!.

Có những điều đã xảy ra thì chẳng thể nào đổi thay được

Blog Radio: Bởi vì em đang yêu!

Đã lâu rồi không khóc thì phải, và nhất là lâu rồi mới lại khóc vì đàn ông. Về đến nhà, Thùy Lâm bỏ giày và nằm dài trên nệm, 10h đêm, hốt nhiên cảm giác trống vắng đến lạ thường vây bủa lấy cô.

Mọi chuyện có thể kết thúc thế này ư? Thùy Lâm loạng choạng ra khỏi quán, tuy đã say nhưng cũng không tệ đến nỗi nằm nhẹp ở nơi này. Khi người ta yêu, người ta sẽ sợ một ngày mất nửa kia biết nhường nào, sợ rồi có đủ kiên nhẫn mà thương hay chỉ như chớm nắng, vương qua, hằn lại, le lói sáng và tắt bặt như một ngày thiếu mặt trời. Và em biết, nghe đâu em đang yêu.

Mọi thứ bắt đầu như một giấc mơ, những tin nhắn mỗi sáng, mỗi tối, những lời hỏi thăm, nói chuyện, cảm giác thật vui và hạnh phúc. Cô chỉ biết giam mình trong một góc như bữa nay, uống Ken và bắt đầu say, bắt đầu quên mọi thứ theo cách của cô. Mọi chuyện có nhẽ nên kết thúc, biết đâu sẽ tốt cho người đó hơn, có đáng không khi yêu và chọn lựa người nữ giới như cô kia chứ? Vẫn nức danh là người nữ giới lạnh lùng sắt đá, Thùy Lâm chóng vánh bỏ quên “người đàn ông” của mình, và bắt đầu công việc một cách hăng say.

” Sau dòng tin nhắn đó, Thùy Lâm đã chấm dứt bằng một tin nhắn khác “Chúc anh hạnh phúc, từ biệt”. Nghĩ về những gì đã qua, mối tình mà 10 năm cô đã sang trọng bao cay đắng, khổ đau. “Em không muốn để những gì chúng ta có được bấy lâu nay bỗng một ngày gió cuốn đi mất thế này. Nhóc trách cô sao lại nói giã biệt dễ dàng đến như vậy, nhưng nếu không nói thế thì biết nói sao, dễ thường van vỉ nhóc hãy cho cô thêm cơ hội để quên người đàn ông ấy, để sẵn sàng đến với nhóc? Thật sự là cô thấy mình bị tổn tương, cô đã nghĩ suy bao lâu để quyết định là “người nữ giới của nhóc”, đã thay thế nào để xếp đặt vớ quá vãng và những điều xung quanh mối quan hệ cũ, cô đã cho mình cô hội để yêu thương bản thân mình nhiều hơn, để sống vì mình nhiều hơn (như nhóc từng khuyên cô).

Hạnh phúc thường ít khi tồn tại quá lâu, đặc biệt là với một cô gái từ nhỏ đã thiệt thòi như Thùy Lâm, hạnh phúc vẫn cứ thế đến và đi theo cái cách riêng của nó.

Tuy nhiên “cậu nhóc” này, là cái cách cô gọi người đàn ông của mình trước đây, thì xem ra cũng rất chân thật. Cơ mà có những chuyện chẳng thể nào cứu vãn được. Chỉ tiếc rằng…….

Còn lại cô vẫn đúng nghĩa là một người phụ nữ lở dở một đời chồng, vài mối tình không đầu không cuối với những người đàn ông có vợ, một gánh nặng gia đình…. Chỉ tại một câu nói, một hành động nào đó thôi. Và một ánh mắt khích lệ khi tuốt tuột mọi người đều quay lưng lại. Vậy mà nhóc đã nói là thích chị cơ đấy? vì sao lại thích chị khi chị đã từng kể cho nhóc nghe rất rất nhiều chuyện của mình, về cuộc thế dang dở, về mối tình chẳng có ngày mai, về những vết thương mà may mắn thay chị đã tự gây ra cho chính mình…… Có quá nhiều thứ khiến chị phải tự ti khi so sánh với nhóc.

Vậy mà giờ nhóc lại nói với cô những lời đó. Khi người ta yêu, người ta chỉ cần tủm tỉm cười dù mệt tới cỡ nào đi nữa, bởi hình ảnh của một ai đó choán hết cả cái nhọc, thổi bay hết cả khó khăn đi rồi, bởi chỉ cần ta mệt một chút thôi, buồn một chút thôi thì dù có xa tới tận đâu, có bận tới cỡ nào, họ cũng bên ta, chia cho ta nỗi buồn, để ta bình yên gục đầu lên vai họ, nhẹ nhàng mà thái hoà lắm.

Với tay lấy chiếc điện thoại nằm lăn lốc trên nệm xem mấy giờ, Thùy Lâm thấy 1,2,3 tin nhắn của nhóc: “Chị sao vậy?sao lại say?”“sao em không giải đáp anh?”“nếu say thật rồi thì em ngủ đi nhé. Tự hỏi lòng mình đã yêu thật sao? Thùy Lâm chìm vào trong giấc ngủ mơ tưởng, sau khi nhắn một tin nhắn không đầu không cuối cho “người đàn ông bí ấn” “Ngủ ngon nhé nhóc, Chị đang say nhưng chị đủ tỉnh ngủ để biết mình đã sai, thật khập khiễng và thiệt thòi cho em khi phải yêu và ưng chị” Sáng tỉnh giấc, đầu óc nặng trịch và đau như búa bổ, cũng may bữa nay là cuối tuần

Blog Radio: Bởi vì em đang yêu!

Và cô bắt đầu nghĩ đến “người đàn ông bí mật thế cuộc mình”. Em sẽ vì bản thân em nuôi dưỡng một tình yêu đẹp, dù có thật hay không? Dù có thế nào đi nữa em vẫn tin nó sẽ giúp em sống những ngày ý nghĩa nhất. Tiếp sau đó là những tin nhắn lúc nửa đêm khi nhóc không online được vì quá bận, đến nửa đêm lại “nhớ” chị nên nhắn chúc chị ngủ ngon và không quên kèm theo hai chữ “yêu chị”.

Nhưng nhẹ, ấm mà đong đầy nỗi nhớ. Cô bắt đầu lại: - Chị xin lỗi em, chị đã không nên vội vàng nói lời chia tay với em. Khi người ta yêu, đơn giản lắm chỉ cần nắm tay thật chặt lúc buồn, một bờ vai thật vững khi đau, một cái ôm thật ấm khi bơ vơ. Cô chỉ trông rằng nhóc sẽ khác, sẽ thương xót cô và khích lệ cô, sẽ ở bên để nâng cô dậy, mang cô ra khỏi mớ nhùng nhằng đó.

Bởi những yêu nhẹ nhàng dịu dàng nhất thường đến một cách bất thần. Bởi, em đang yêu. Vì chưng khi yêu, ai ai cũng lo lắng, cũng phấp phỏng. Và chị đã tức giận để rồi nói lên câu nói ấy……… Nhưng rồi sau khi viết rất rất nhiều dòng suy nghĩ của mình, Thùy Lâm lại đóng cửa sổ, và offline. Rồi cô sẽ có nhịp chứng minh cho anh thấy cô yêu anh thật sự…. Dù cho có xa nhau về khoảng cách, thời gian chênh lệch hay đơn giản chỉ là một lí do nào đó họ không ở bên nhau, thì dù như thế trái tim của họ vẫn ở gần nhau, bên nhau và trao xót thương cho nhau bằng một cách nào đó mà chỉ có hai người, độc nhất hai người hiểu được.

Cô đã từng vì nhóc mà quyết tâm hơn để rời xa anh, muốn vùng vẫy thoát ra cái gọi là định mệnh do chính bản thân mình sắp đặt. Cũng như cô không thể rửa sạch kí vãng của mình, chẳng thể chối bỏ mối tình 10 năm mình đã từng ôm ấp hay mơ mộng. Khi người ta yêu người ta có thể tía lia nói bất cứ chuyện gì với bất cứ ai, chỉ khác thường nhật là những câu chuyện đó nhân vật ẩn sau là người ấy, người liên tưởng tới những câu chuyện không ai khác là một nửa còn lại, và ngay cả khi kể thì ánh mắt vẻ mặt và cả cách điệu của người ấy hiện lên rõ ràng trước mắt, cứ thế ta cứ hí hửng, lí lách kể, vui lắm.

Chỉ muốn gục đầu vào vai áo để đón thương tình, để được nũng nịu, để được rét mướt và để cảm nhận được rằng, ai đó yêu mình rất nhiều. Vì có yêu, em mới như thế. Thật lòng mà nói đã có đôi lần cô nghi hoặc về câu chuyện mà anh chàng trẻ tuổi kể cho mình. Rồi đến một ngày cậu chàng bận bịu với công việc, cả một thời kì dài không online được nữa, Thùy Lâm cứ thế, online mỗi tối và đợi, đợi chờ một cái nick sáng lên, cô tự hỏi mình đang nhớ ư? Hay chỉ là lề thói? Rồi một ngày nọ cậu nhóc gọi cho Thùy Lâm, giọng rất trầm ấm, cái kiểu giọng mà Thùy Lâm rất thích.

Những nếp của ai đó cũng bắt đầu bị lưu lại theo một trật tự nào đó khó định hình. Chỉ cần một câu hỏi, một tí ủi an, một tẹo quan tâm là mọi tấm tức sẽ lại tuôn ra theo dòng nước mắt. Cô khéo léo# khước từ mọi lời mời café hay party cuối tuần, những lúc thế này cô lại thích một mình hơn, nếu có rượu cũng là rượu một mình thôi.

Con trai duy nhất của một nữ thương gia thành đạt, sống theo ý mẹ, tất tần tật đều được sắp đặt,…

Blog Radio: Bởi vì em đang yêu!

Bởi, đó là từ một người. Có quá nhiều điều làm chị không còn tự tín rằng mình có thể yêu và được yêu bởi một người con trai như nhóc.

Mà Thùy Lâm thì chúa ghét điều đó. Sao thế nhỉ? Thùy Lâm tự hỏi mình bằng một câu ngớ ngẩn, “tại sao mình chỉ mới 28 tuổi, mình cũng đâu phải là quá xấu nếu không nói là xinh đẹp, vậy thì tại sao mình cứ vẫn phải cô đơn? Mình có đòi hỏi gì cao xa lắm đâu? Có đòi nhà cao cửa rộng, giàu sang phú quý gì đâu? Chẳng qua là khát khao một mái ấm với người đàn ông mình thương, thèm nghe tiếng con nít khóc đòi sữa mẹ.

Cũng lại nghĩ suy khiến mất ngủ cả đêm trăn trở không yên. Vậy đã là khó rồi sao?” Cầm lon bia trên tay, cô nhâm nhi, rồi cô thấy đầu óc mình hơi xoay xoay sau khi hết lon thứ 2, kêu thêm 2 lon nữa. Lá thư trong tuần: Khi người ta yêu.

Mọi thứ còn có gì quan yếu nữa đâu. Hãy chờ em anh nhé, một ngày không xa thôi, em sẽ ngược đường tổ quốc đến thăm “anh”, sẽ đứng trước “anh”, nhón chân hôn lên vầng trán, và ngọt gọi từ “anh” đúng nghĩa.

Thùy Lâm biết những tin nhắn đó không hẳn là “anh ấy” đã tha cho cô, nhưng chí ít “anh” vẫn quan tâm cô, lo lắng cho cô. Bình thường thì Thùy Lâm không thích mấy chuyện bạn bè trên mạng lắm, vì khỏi nói cũng biết đã có bao nhiêu là sự gian dối, lường gạt diễn ra trến đấy.

Chỉ cần một nụ cười thôi, hết thảy nhọc mệt tan biến hết rồi. Sẽ cho anh biết em đã yêu anh bằng tình thật tâm nhất………” Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Cô gái bán mùa thu Blog Radio được thực hành bởi Chit Xinh - Gà Quay và nhóm sản xuất Dalink Studio. Đối với cô chỉ cần “sống thật”, như vậy là đủ.

Cảm giác thật trống vắng, cô đơn, ……. Cô không thể là một cô gái ủy mị, cô phải hài lòng sự thực rằng mình là một người nữ giới. Đúng là ngay lúc này đây, khi cô say thật say, cô biết mình hối hận, ân hận vì lời tạm biệt của mình, hối hận vì đã làm nhóc buồn. Thế mà…. Dẹp mấy thứ giấy tờ lổn ngổn trên bàn qua một bên, Thùy Lâm tự cho phép mình nửa tiếng để kiểm điểm bản thân và xem có nên viết vài dòng cho “người đàn ông” của mình hay không?Cũng sẽ mất một ít thời gian để nghĩ xem nên viết gì?Viết gì sâu sắc mà có trọng lượng để “người ta” có thể hiểu được tâm tư tình cảm của cô lúc này nhỉ? Sau nửa tiếng đồng hồ, Thùy Lâm nhận ra mọi thứ có vẻ như không dễ dàng gì với một cô gái gần tuổi băm như cô.

Tự kêu cho mình 2 lon Ken, cô nhòm sẽ có đủ anh dũng để đối diện với chính mình.

Còn những chiều lồng lộng gió co ro trong chăn chỉ sợ người kia đi làm về bị cảm lạnh. Nghĩ về người đã mang đến cho cô cảm giác thanh bình, hạnh phúc dù chưa từng họp mặt. Rồi dần dần, cô bị hút vào những câu chuyện đời thường, riêng tư của nhóc. “Người bí ẩn xuất hiện trên cái yahoo messenger của cô vào một ngày đẹp trời

Blog Radio: Bởi vì em đang yêu!

Vì em biết mình đang yêu nên mình hạnh phúc, mình đang yêu nên hết thảy đều cần trân trọng, mình đang yêu nên em cần nâng niu tất cả, vì đang yêu nên những phút được bên anh là những giờ đáng trân trọng, những lúc chờ anh là cả một niềm hạnh phúc. Khi người ta yêu, người ta nhớ lắm ánh mắt, nhớ lắm dáng đi, nhớ cả những cái nhíu mày hay chép miệng. Làm quen và bắt đầu trò chuyện.

Nhưng quờ quạng những gì em nói với chị, cái cách em thay đổi xưng hô, cách em nói rằng chị đã lừa dối em, mọi thứ làm chị vỡ òa…. Chỉ là vô tình nó in sâu, vô tình nó lưu lại. Biết không? Chỉ vì người ta yêu đấy. Bản thân cô cũng miêu tả mình nhiều hơn, hầu như bao lăm chuyện buồn vui bình thường đều chờ đến buổi online mỗi tối để đem ra kể lể cùng nhau.

Bề ngoài cô tỏ ra hết sức bình thường, nhưng bản thân cô biết trong lòng mình đang dậy sóng, có nhẽ bão cấp 8 đang kéo về cũng nên. Bước vào quán café thân thuộc, hôm nay cô không ngồi khoảng sân vườn bên ngoài, phía gần hồ nước như mọi khi nữa, mà chui tọt và trong một phòng lạnh, tìm một góc kín đáo đủ để che đậy, và đủ để tận hưởng cái “cô đơn”. Và những người thương nhau thường mang đến cho nhau nhẹ nhõm như thế.

Khi bắt đầu đến lon thứ 4, cô đã cảm giác thấy người mình nóng ran, từng dây tâm thần cứ rần rật chạy, đôi mắt nhòe đi, à hoá ra không hẳn vì say mà mắt mờ đến vậy, hóa ra là cô đang khóc… Khóc vì gì nhỉ? Vì tuổi 28 đơn côi, hay vì mối tình chưa nở vội tàn, vì bản thân mình hay vì ai? Đầu óc Thùy Lâm có phần hơi chếnh choáng, cô nhắm nghiền đôi mắt, để mặc cho những dòng nước mắt tuôn rơi.

Nhưng chẳng hiểu sao cô cũng mau chóng xua đi sự hoài nghi đó. Cảm giác còn lại đối với cô trong những cuộc trò chuyện là sự vui vẻ và cởi mở.

Lại là vì yêu. Vậy mà… một người gọi là sắt đá như chị cũng đã bị nhóc làm cho thổn thức, bởi những gì nhóc đối với chị, dành cho chị thật đặc biệt. Cô chẳng thể nắm bắt, chẳng thể rượt đuổi hay níu kéo.

Khi người ta yêu, dù chỉ một tí heo may thôi cũng bồi hồi lo âu cho nửa kia còn lại, lại còn sợ cả những chớm lạnh đầu mùa khiến da người ta cũng theo thế mà nứt nẻ. Xong việc vào cuối ngày, cô nhận lời chào giã từ từ các đồng nghiệp bằng một cái khoác tayvì thường thì cô là người ra về trễ nhất.

Em ngủ ngon” Cảm giác như mình nhẹ bổng và đang bay đến tận chín tầng mây. Bài liên hệ:   Blog Radio: Khóc thầm trên vai Blog Radio: người tình Blog Radio: Trạm xe bus yêu Blog Radio: Hãy yêu nhau khi còn có thể Khi người ta yêu, mọi điều mà người mình yêu có luôn là điều tuyệt trần nhất, đẹp nhất với người còn lại. Yêu là thế đó, chẳng nói ra đâu, nhưng lo lắm, thấp thỏm không yên.

Chẳng qua là người nữ giới chưa quá già và cằn cọc mà thôi. Khi người ta yêu, người ta sẽ vẫn làm việc như chơi, chỉ khác là cái điện thoại được họ để ý hơn, cái đồng hồ sẽ được họ để tâm hơn.

Gửi từ thính giả Hàn Anh Trinh    Truyện ngắn: Ngược chiều gió cuốn để yêu anh   Thùy Lâm lơ đãng ngó vào màn hình máy tính, cái nick quen thuộc mà cô vẫn hay chat chit tâm tư hôm nay tắt tịt và cũng không có lấy một tin nhắn offline

Blog Radio: Bởi vì em đang yêu!

Người mà ta yêu. Giá mà chắn được gió, che bớt lạnh cũng chịu cho nửa kia bớt được phần nào. Thế mà một ngày nhóc lại nói với cô là “chị đã nói láo em, chị vẫn chưa quên được người đó, chị vẫn chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ mới….

Khi người ta yêu, dễ khóc và dễ tủi hờn lắm, chỉ vì nửa kia buồn, chỉ sợ khiến nửa kia nặng nhọc, chỉ lo nửa kia gặp chuyện gì bất trắc. Cách xưng hô thận trọng chị và em gây cảm mến với Thùy Lâm ngay từ đầu.

Úp mặt vào gối rắm rức khóc, ngăn không cho thứ âm thanh khó chịu này làm ba mẹ tỉnh, chỉ đủ vừa để cô nghe và cảm nhận. Hằng ngày cô vẫn là người đàn bà đanh thép và bản lĩnh nhất văn phòng, còn giờ cô muốn mình chỉ là người đàn bà thường nhật mà thôi. Tin ái tình là thật, nhưng sợ nó phong phanh, sợ nó dễ tuột quá. !!!  (Nghe tiếp phần 2 của Blog Radio: bởi em đang yêu: Tại Đây )  Bởi ai biết được thương xót như thế nào là đủ, mấy tin nhắn mới đong hết nhớ nhung, bao lâu mới đủ cho một tình yêu mòn mỏi cả sự đợi chờ, hoang hoải cả nỗi nhớ đem theo cả niềm tin.

Là lần trước tiên khóc vì nhóc……. Dù cho đó chỉ là cái nhíu mày, cái mũi tẹt lét, cái trán dô ngang bướng hay đơn giản chỉ là một mùi hương nhẹ nhõm thoang thoảng vương cả những giọt lốm đốm mồ hôi.

Tuy hình ảnh có hơi chút mất mặt vì nhòe nhoẹt nước mắt, chân kệ nệ, nhưng …. Biết nói thế nào cho đúng nghĩa nhỉ?có nhẽ ai đó sẽ cho rằng chúng ta, chị hoặc nhóc hoặc cả hai chị em mình đều mù quáng, khi nghĩ đến từ yêu, khi tập cho bản thân mình yêu đối phương, mà đối phương thì ở cách xa mình bằng cả chiều dài của đất nước. Muốn được làm người nữ giới với tủn mủn những thứ phải toan lo, nhếch nhác với ngày trông con, làm bếp.

Nhất là khi đối tượng của cô lại là một người nhỏ hơn cô đến 5 tuổi…Biết nói và giải thích thế nào cho những điều vừa xảy ra nhỉ? Tay cô lướt trên bàn phím muốn lưu lại vài tin nhắn offline cho “người đàn ông bí hiểm” của mình… - Em xin lỗi vì những gì đã xảy ra, em không…… Rồi cô lại xóa, tự hỏi trong cảnh ngộ này mà xưng em, kêu anh phải chăng là tự mình trêu mình, càng khiến người khác không trọng mình hơn.

“Chị” thì có gì đáng để yêu nhỉ? Dù vẻ ngoài thuộc dạng không xấu, nhưng cũng chẳng có gì nổi bật, không có nước da trắng ngần của mấy cô tiểu thư, không có tuổi trẻ và những trò nũng nịu.

Và rồi chỉ cần một cái ôm thật nhẹ, một nụ cười thật ấm, một tin nhắn mà thôi, bao lo toan, bao nỗi niềm lại tan theo mây gió.

Khi người ta yêu, người ta giận nhau một cách khó chịu, người ta không thèm nói ra đâu nhưng mọi cử chỉ, mọi ánh mắt, mọi lời nói đều tỏ ra cái giận dỗi vu vơ đó. Chị bắt đầu ấp úng xưng em, và gọi nhóc bằng “anh”, rồi được nghe lại từ nhóc tiếng anh và em rất ngọt.

Ngay cả mấy ông anh, bà chị của cô cũng dìm rằng 99% câu chuyện họ chat với nhau đều là giả tạo. Đó là cái tên cô đặt cho người đó, như thế nghe rất huých và kỳ bí…. Khi người ta yêu, người ta chỉ cần biết này là nỗi nhớ, bên kia là niềm tin yêu. Ấy à! bên kia ấy có thế không.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét