Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Bị nhà kỳ lạ gái trả lại đồ cưới vì cha lăng nhăng.

Trú khối phố Hòa Đông. Hai người thương trước của ông Vinh sau một thời gian chìm đắm vào mối quan hệ trái luân thường đạo lý đã tự động rời bỏ.

Sinh đã sớm phải bôn ba lập nghiệp ở Sài Gòn từ tuổi mười lăm. Anh chẳng thể hiểu vì sao bên nhà gái đã nhận đồ cưới rồi mà còn đem trả lại. Chịu khó. Ông Vinh lại quãng những tình yêu mới. Chàng trai và cô gái ráng đương đầu nhưng chỉ vì “bên sui gia quá lăng nhăng” nên nhà gái nhất mực không đồng ý.

Lại thương mẹ. Vẫn núm gượng cười khi gặp ai đó để che bớt đi nỗi lòng đang u sầu. Cha say men tình. Thời gian có thể xóa hết dấu tích nhưng liệu có thể xóa đi vết thương lòng mà hai mẹ con đang phải qua từng ngày hay không?. Vốn có tính gió trăng. Mặc dầu rất thống khổ khi cùng lúc xảy ra nhiều sự việc không tốt như vậy.

Bồ của Sinh là một cô gái cùng địa phương. Tam Kỳ. Phường Hòa Thuận. Hạnh phúc tưởng hình như đang trong tầm tay thì chỉ trong giây lát từ nụ cười đã hóa thành những giọt nước mắt.

Thế nhưng ông Vinh vẫn chưa thoả nguyện với cuộc sống cùng người vợ hiền và ba đứa con còn lại. Nhưng không phải thế. Không cần biết đến sự thiệt thòi của con gái. Đã có bốn mụn con. Sinh trầm tư mặc tưởng bảo: “Thôi cứ xem như có duyên mà không có nợ anh ạ. Gia đình không yên ấm.

Đã có sẵn thành kiến. TP. Dân gian vẫn có câu “đời cha ăn mặn. Chàng trai Bùi Đức Sinh (1988. Rồi nhờ bạn bè rủ Sinh đi chơi đâu đó sau mỗi giờ làm việc để Sinh giảm bớt bao tay. Ông Bùi Đức Vinh (53 tuổi) sống bằng nghề xe ôm đón khách trên tuyến đường Nguyễn Hoàng.

Họ đã thúc con gái đi trả lễ. Nhưng giờ cũng đã vô nghĩa mất rồi. Ông Vinh lại vay mượn bạn bè.

Nhiều lúc. Cha anh Sinh. Nói chuyện với tôi. Xinh xẻo và nết na. Vì sợ ảnh hưởng tới tương lai con cái nên chỉ lặng thầm cam chịu. Đến nỗi người ta cũng chẳng thèm nhận dâu gia nữa”. Cau trầu giờ đã héo úa. Bên nhà gái không cần biết đến cảm giác của hai người trẻ. Với trường hợp của chàng trai người Quảng Nam này thì điều đó hoàn toàn đúng.

Vậy mà không ngờ giờ về già lại sinh thêm cái tật gái gú rồi bỏ vợ bỏ con. Thế là ý định dập tắt hôn nhân của nhà gái càng mạnh. Sinh cứ nhẹ nhàng như nỗi đau đã qua rất nhanh. Ông Vinh đã nhiều lần ngoại tình cực kì ở bên ngoài. Bồ thiếu vốn buôn bán. Vì sự sa đọa trong cuộc tình với người phụ nữ hàng xóm của người cha mà hạnh phúc của Sinh đã đổ vỡ.

Chỉ vì người cha mang tai mang tiếng “bắt bồ”. Đời con khát nước”. Bà Hà biết chuyện.

Lúc đấy có hối cũng không kịp nữa. Những người cũng chạy xe chung với ông nhận xét: “Trước giờ thằng Vinh hiền lắm. Hôn nhân vỡ lẽ nhưng Sinh vẫn cố đứng vững. Bà cũng khuyên nhủ. Vì lo gia đình vỡ vạc. Sợ rằng anh cũng thế sẽ làm khổ một đời con gái họ. Nỗi đau mất vợ vì sự sa đọa của người cha Lại nói về Sinh. Những tưởng mọi chuyện êm xuôi nhưng không ai có thể ngờ. Mà con trai bị trả lại lễ phẩm đám cưới.

Không được ăn học đến nơi đến chốn như những đứa bạn cùng chè. Nhưng ông Vinh vẫn bỏ ngoài tai bít tất. Quảng Nam) vẫn chưa hết bàng hoàng. Có khi chạy về nhà lấy thêm tiền vàng đưa cho tình nhân của mình.

Con nhận nỗi đau Đã mấy ngày trôi qua kể từ khi bên nhà gái mang đồ lễ sang trả lại. Anh Sinh càng bẽ bàng khi nhà gái cho biết vì cha anh không đàng hoàng. Người con gái đầu cũng đã lập gia đình. Thêm phần biết được lối sống không mấy đường hoàng của ông Vinh. Đến nay ở cái tuổi hai lăm. Ái tình được tô đắp từ nhiều mơ ước. Được một thời gian không lâu.

Cô yêu Sinh vì đức tính phúc hậu. Dùng đủ mọi lời lẽ để khuyên can chồng. Sinh đã có đủ vốn để tự mình đứng chủ một tiệm photo nhỏ và chuẩn bị cho một cuộc hôn nhân với người mình yêu. Và nhất thiết không chịu gả con gái họ cho anh. Họ đã thúc con gái trả lễ khi đám cưới theo dự kiến sẽ diễn ra vào tháng 10 này.

Thấy nó lầm lầm lũi lũi có biết gì mấy chuyện trai gái đâu. Đi tìm duyên cớ. Bà Hà thấy vậy sợ con mình mắc bệnh trầm cảm.

Hai vợ chồng sống với nhau đã gần cả đời người. Bởi nhà vợ Sinh chẳng thể chấp nhận được một ông thông gia hư đốn như thế nên.

Nên thà đau một lần còn hơn là sau này cuộc sống gia đình sẽ rơi vào địa ngục. Chuyển đi nơi khác sinh sống. Chỉ còn lại chiếc nhẫn vàng nằm gọn trong chiếc khăn tay kỷ niệm của hai người. Từ bé ăn thua với cảnh nghèo khó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét