Những con đường bê tông nối nhau chạy quanh đảo
Như có một sợi dây vô hình, thân mật, ấm áp. Anh bảo đã giữ từ rất lâu, chỉ đợi người để tặng… Trên chuyến cano rời đảo, tôi nhận được cuộc điện thoại, vẫn của những người lính ấy, dặn tôi đêm nay biển sẽ động, sóng lớn, tôi nhớ ăn cơm, ăn thật nhiều kẻo say sóng… Nếu có cơ duyên xin được trở lại nơi này… “… Hoa của đất, người trồng cây dựng cửa Khi ta đến gõ lên từng cánh cửa Thì tin yêu ngay thẳng đón ta vào Ta nghẹn ngào tổ quốc Việt Nam ơi…” Nguyễn Ngân.
Và lần này là mảnh đất thiêng – để cảm xúc lên tiếng. Những gốc phong ba, tra, bàng vuông… theo thời kì bám chặt và đơm hoa kết trái từ mảnh đất khô cằn. Chậu tiểu cảnh anh lính xa nhà cất công mang từ đất liền ra… Thảng, góc nào đó lại vang lên tiếng chó sủa, gà gáy sai canh, tiếng chuông chùa… Thứ âm thanh thân thương gợi về lục địa, để người lính quên đi nỗi nhớ quê nhà.
Ở thời khắc nào đó trong đêm, tôi thấy tim mình đập nhanh. Thái hoà, yên ả. Chuyện biển cả tít tắp, không bến, không bờ - là biển trời của ta; chuyện về sự kiên trinh của những người lính giữ đảo; chuyện gia đình… và cả chuyện tình cảm. Nhớ con, nhưng anh bảo, anh đang tom góp mọi thứ ở nơi này, cất riêng vào kho kí ức, để ngày trở về sẽ kể cho các con nghe – “chuyện biển trời Tổ Quốc, nơi bố các con và đồng đội của bố đã và đang gìn giữ”.
Ngày thứ 6 của hành trình, tôi vẫn bị say sóng, gần như thường ăn được cơm… Nhưng tôi biết, tôi đang có những tháng ngày tót vời nhất của thế cục mình
Trong ánh đèn khí sáng rực, từng khung cảnh trên đảo hiện lên sinh động. Có những người lính đã đọc vanh vách hàng chục phóng sự của tôi mà anh nhớ.
Là con ốc đẹp nhất trên đảo – theo lời anh lính đưa cho tôi. Ngày anh ra nhận nhiệm vụ ngoài đảo cũng là thời kì vợ anh mang bầu. Trước biển trời mênh mang, chúng tôi kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối.
Chúng tôi thức đến hơn 2h sáng, bên bãi biển. Tôi thấy mình may mắn. Tôi có cảm giác, không gian này, nơi nào cũng lan tỏa hơi thắm thiết của biển cả. Xúc cảm vỡ òa, khi nhận túi quà từ các anh. Trên nhà giàn DK1 Những người lính trên đảo, gặp tôi và nói: Họ rất vui và quý tôi… Nhưng các anh không biết, tôi đã thực sự hạnh phúc.
Là quả bàng vuông có khắc chữ Song Tử Tây
Bạn tôi nói, những ngôi sao đêm nay cũng đang kết hình chữ S. Những cái bắt tay chặt, nụ cười nhiệt liệt, rồi cách họ gọi tên tôi, dù tôi còn chưa giới thiệu. Phỏng vấn chiến sĩ trên đảo Song Tử Tây Tôi nhớ ánh mắt mừng rỡ của những người lính, bên âu tàu, trong hoàng hôn Song Tử Tây, khi chuyến cano trước nhất đưa nhóm phóng viên và văn nghệ vào đảo.
Anh kể câu chuyện của vợ anh, con gái, con trai anh. Biển cả thì mông mênh, trái tim những chàng trai, cô gái trẻ tuổi chúng tôi đang hướng về một phương. Cảm giác liêng biêng, mệt mỏi sau hải trình dài không còn. Chỉ có tiếng sóng biển vỗ ì ụp. Chúng tôi, những người trẻ lần đầu đặt chân đến Trường Sa.
Là hộp thịt – suất ăn quý của người lính. Tôi - cô gái 25 tuổi được đặt chân đến với rất nhiều mảnh đất gian lao khắp mọi miền Tổ Quốc. Anh lính 32 tuổi quê Thanh Hóa, người dẫn tôi đi tham quan và làm việc trong thời gian ở đảo. Phỏng vấn người dân trên đảo Đêm Song Tử Tây.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét