Cuộc họp chiều (1-8)không đơn thuần là bàn bạc định kỳ với báo giới như VPF vẫn làm mà mang tính chất gay cấn hơn giữa các thành viên Ban chỉ đạo (VFF), Ban tổ chức (VPF) và Ban tham mưu Đạo đức. Trong những vấn đề còn tồn tại sau 17 vòng đấu, nổi cộm nhất là hiện tượng các CLB, lãnh đội phản ứng Ban tổ chức giải, trọng tài,… thiếu quý trọng và phi luật. Chính ông Trưởng ban Kỷ luật Nguyễn Hải Hường than vãn rằng nếu xử lý các CLB theo đúng luật thì chẳng còn CLB nào để chơi (!?). Thực tế trong thời gian vừa qua, có nhiều đội bóng hoặc cá nhân nhân danh tập thể lên tiếng phê phán gay gắt giới trọng tài, đặc biệt cách xử lý của Ban tổ chức giải còn nhiều bất cập, thiếu sáng tỏ và nói theo giọng “giang hồ” như bầu Đệ là bóng đá Việt Nam có tính… mafia. Việc các nhà làm giải chỉ trích CLB không nắm vững luật có thể đúng mà chưa đủ. Họ thậm chí có đọc luật nhưng việc chấp hành hoặc cố tình hiểu sai luật là chuyện khác. Đa số nó bắt nguồn từ cách hành xử thiếu cương quyết của Ban tổ chức và cái chính là hành động, lời nói của họ có khi tiền hậu bất nhất. Chả hạn, ở vòng 14 hồi cuối tháng 6, Thanh Hóa từng la mắng trọng tài thậm tệ trong và sau trận thua sân khách Hải Phòng. Họ còn gửi đơn khiếu kiện lên các nhà làm giải với nhiều lời lẽ sặc mùi xúc phạm trọng tài và ban tổ chức sân Lạch Tray. Tuy nhiên, sau khi rà lại mọi việc, Ban tổ chức giải nhận trọng tài không hành xử sai nhưng điều đáng tiếc nhất là những lời tố giác mang tính xúc phạm của Thanh Hóa đối với “vua sân cỏ” không bị trị, dẫu chỉ là giơ cao đánh khẽ để còn tính đến trường hợp tái phạm. Một ngày sau khi BTC kết luận trọng tài đúng, bầu Đệ tổ chức “họp báo” và mời bình luận viên, chuyên gia để “bật” lại rằng trọng tài sai. Ảnh: QUANG THẮNG Sự cố gần nhất trên sân Thanh Hóa chiều 28-7, đại diện cao nhất của Ban tổ chức giải cũng tả sự hời hợt và tiền hậu bất nhất của mình. Ông Trưởng giải Trần Duy Ly đầy mình kinh nghiệm thế mà chỉ vì muốn xoa dịu cơn giận của chủ nhà đã rỉ tai bầu Đệ quy kết cái sai cho trọng tài. Thế rồi chỉ nửa ngày sau, ông Ly lại khẳng định trọng tài không sai. Ở đây, cái sai lớn nhất của ông trưởng giải là thay vì mời đại diện Thanh Hóa xem lại tình huống qua băng ghi hình thì lại mời… báo chí đến nhằm bảo vệ cái lý của mình. Nó tất yếu dẫn đến việc một ngày sau, đến lượt Thanh Hóa “họp báo” để cãi lại Ban tổ chức giải chẳng ra làm sao cả! Chưa hết, ở vòng 5 trên sân Vinh giữa đội SL Nghệ An tiếp khách XMXT Sài Gòn, sự cố khán giả tràn vào sân bằng thang leo (giá 20.000 đồng/người), làm sập cửa và có người ngất xỉu đi cấp cứu thế mà ông trưởng giải vẫn cho rằng thông thường. Ông còn đính chính, báo giới gọi “vỡ sân” là không đúng và chỉ là “khán giả chen lấn, xô đẩy”. Tất nhiên ban tổ chức sân Vinh bình yên vô sự và đến vòng 17 mới đây lại tiếp có cảnh sập hàng rào cùng vài khán giả ngã gãy răng nhập viện… Nhắc lại một vài sự cố chưa phải là quờ nhưng rõ ràng cái chủ nghĩa dối đại khái của chính Ban tổ chức giải đã làm nảy sinh ra nhiều sự cố có khi vượt khỏi tầm kiểm soát của mình. Quy chế bóng đá chuyên nghiệp và Điều lệ giải có những ràng buộc lẫn chế tài rất cụ thể nhưng tiếc là việc vận dụng vẫn còn quá qua loa hoặc theo kiểu bên trọng bên khinh. Nó khiến cho một số CLB bất phục rồi lờn thuốc và nảy sinh xu hướng phá luật chứ không hẳn họ không nắm vững luật.
CÔNG TUẤN |
Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013
Vấn đề của bóng đá VN: Không thay đổi nắm luật hay phá luật?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét