Anh yêu tôi nhiều lắm, đây là điều tôi cảm nhận được từ anh
Anh lo tôi bị lạnh, sợ tôi lo giảm cân mà bệnh, sợ tôi đi giày cao đau chân, sợ tôi yếu đuối hay nghĩ vu vơ.
Anh luôn nắm tay tôi mọi nơi, tôi rất hạnh phúc với tình yêu đó. Tôi và anh bắt đầu ái tình bằng tình bạn và sự cẩn thận, chúng tôi có một tình ái ngọt, đẹp như phim, luôn bên nhau, trân trọng nhau.
Ảnh minh họa: I M Điều gì đến sẽ đến, chúng tôi có quan hệ vượt quá giới hạn nên có.
Tại sao tôi như người khó thở, sợ hãi khi đi qua nơi anh làm, không gặp anh nhưng tôi vẫn ngẹn lòng khi nhắc đến anh, và nhói tim khi nhớ về mọi thứ? Giờ đây có những người con trai khác đeo đuổi, tôi vẫn không mở lòng ra được phần vì không còn là một người con gái trắng trong, phần vì hình bóng anh thật khó quên.
Tôi muốn quên hình bóng đó, muốn một tương lai và ký ức mới, muốn cho anh thấy tôi đã hạnh phúc cho anh an lòng đi tìm hạnh phúc cho mình. Tưởng chừng tôi và anh sẽ hạnh phúc mãi mãi nhưng gia đình tôi phản đối dữ dội, cha mẹ đòi từ nếu tôi còn quen anh. Mẹ lén khóc, tôi không muốn thế vì mẹ bị bệnh tim, nếu tai biến sẽ thế nào? Chúng tôi dần có khoảng cách, có lẽ tình trong tôi với anh không đủ lớn, rồi dẫn đến chia tay.
Anh lo cho tôi nhiều vậy nên chẳng ngại gì việc biểu hiện tình cảm, anh cõng tôi đi vòng vòng trong công viên, mua thứ gì tôi muốn nếu có thể mua được. Tôi lo lắng anh sẽ chán, sẽ bỏ rơi tôi, nhưng không, anh ngọt hơn, yêu tôi hơn và săn sóc để tôi không lo âu gì nữa. Thật lạ, lúc yêu anh tôi nghĩ sẽ khóc lóc khổ đau và tự tử, chia tay rồi tôi không khóc tí nào, vui vẻ đi chơi với mọi người và nghĩ đã quên anh.
Net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối. Tôi phải làm sao? Hân * Gửi tâm tư của bạn về changnang@ngoisao.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét