10 năm đi vào thực tế, Luật Xây dựng 2003 đã miêu tả nhiều hạn chế. Trong đó hạn chế lớn nhất là chưa có cách thức quản lý đối với các nguồn vốn đầu tư khác nhau; công tác tiền kiểm của cơ quan quản lý quốc gia về xây dựng bị coi nhẹ; trao nhiều quyền hạn cho chủ đầu tư trong việc giám định, ưng chuẩn thiết kế kỹ thuật, dự toán uổng đầu tư xây dựng công trình, dẫn đến phung phí, thất thoát vốn ngân sách nhà nước; tình trạng nợ đọng xây dựng kéo dài, đầu tư dàn trải, ảnh hưởng đến sự ổn định của kinh tế vĩ mô. Chính bởi thế, việc sửa đổi là cần thiết. Nhưng đứng ra độc lập để tránh chồng chéo trong quy định, hay tiếp là một sực trong hệ thống, can dự đến nhiều luật khác, lại đang khiến các chuyên gia phải đau đầu. Ông Trần Ngọc Hùng, Chủ tịch Tổng hội Xây dựng Việt Nam đã từng chỉ ra những mối quan hệ chằng chịt giữa Luật Xây dựng và Luật Đấu thầu, khiến nhiều người kinh ngạc về sự chồng lấn giữa 2 bộ luật tưởng chừng rất ít can dự đến nhau. Từ đó, có thể dễ dàng hình dung ra mối can dự với các bộ luật khác cũng phức tạp không kém. Nhiều chuyên gia về xây dựng đã không ngần ngại đặt câu hỏi nên chăng Luật Xây dựng cần được xây dựng mới, cương quyết gạt bỏ những vấn đề không liên quan, hoặc can hệ ít và tụ tập vào những vấn đề trọng điểm. Điều này cũng tiến hành với những luật khác. Thực tại đã cho thấy sự chồng chéo giữa các bộ luật bây giờ đã khiến không chỉ doanh nghiệp khi tiến hành dự án, mà ngay cả cơ quan chức năng khi tiến hành quản lý xây dựng từ Trung ương đến địa phương cũng đau đầu. Vấn đề cần lưu ý trước khi sửa đổi Luật Xây dựng 2003 là rà soát lại các luật hệ trọng, phân định rõ khuôn khổ điều chỉnh giữa các luật, cũng như mức độ điều chỉnh của từng luật trong một vấn đề chung. Có như vậy mới chấm dứt tình trạng mỗi lần sửa đổi, nhà nước lại tiếp đau đầu bởi sự chồng chéo và bất hợp lý giữa các bộ luật và người dân, doanh nghiệp sẽ đỡ khổ hơn nhiều. |
Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013
Độc lập hay hay hơn nấc?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét