Hãy cùng lắng tai tâm sự của một cô nàng độc thân về bí quyết làm đẹp của mình: Tôi là một cô gái mặc cảm, tôi không nghĩ mình xấu, nhưng tôi thấy việc đợi một người đàn ông đến, thương và mang lại hạnh phúc cho mình thật hài hước. Có lẽ vì xung quanh tôi quá nhiều người con gái tốt hơn. Cuộc sống của tôi khá đơn giản. Đi làm văn phòng 8 tiếng một ngày, thẳng tính ôm việc về nhà, hãn hữu ra ngoài café với các cô gái hội đơn thân. Tôi cũng đã từng có một ái tình đẹp, với một anh chàng lý tưởng, mọi người nói vậy. Chúng tôi quen nhau được một năm rồi chia tay. Một thời gian dài tôi nghĩ đó là do tôi: chẳng bao giờ hứng thú với các nơi náo nhiệt, dễ bị uể oải sau khi đi làm về, không háo hức cả khi ở ngoài đường hay trên giường. Ở tuổi đôi mươi ngời ngời như thế tôi còn không giữ được người mình yêu, ngày giờ tôi dám chờ đợi điều gì? Ngày tôi tròn 27 tuổi, mẹ kiếm cớ để vô tỉnh thành xem chừng tôi. Bà đốc thúc, cẳn nhẳn tôi cả ngày vì mỗi chuyện chồng con. Cuộc sống vốn rất êm ả (hay có phần đơn điệu) của tôi trở thành nháo nhào và nhiều uất ức. Tôi gần như phát điên vì sức ép mà mẹ đặt lên. Tôi thừa biết mình cần phải có người tình, có chồng. Nhưng đâu phải người ta tới hỏi cưới mà tôi không bằng lòng đâu. Không có ai thèm yêu tôi, trời ạ! Đã thế, cứ bước ra đường là người ta lại túm tụm nhau hỏi chuyện chồng con, như thể không có chồng thì 28 tuổi phải chết vậy. Tôi thấy mệt mỏi ghê gớm. Nhiều khi tôi nghĩ người ta lấy chồng chắc chỉ để được yên thân? Tôi khổ sở bỏ qua nhà bạn ngủ trong nhiều đêm hai mẹ con lớn tiếng. Con bạn tôi cũng không để tôi yên. Nó hoàn toàn ủng hộ mẹ tôi! Suốt nhiều đêm ở nhà bên đó, nó nhai nhải liên tiếp về việc tôi phải thay đổi để cải thiện tình hình. Đâu phải tôi chưa từng cầm. Thay đổi là đổi thay cái gì? Chúng tôi chắc sẽ lại tiếp chuyện giằng co nếu tôi không chợt nhận ra, dù chưa có chồng nhưng bạn tôi đêm nào cũng rộn rã vì những cuộc trò chuyện với các vệ tinh xung quanh. Nó đơn thân nhưng không đến nỗi trơ khấc như tôi. Đó là một kiểu đơn thân mà người ta hoàn toàn kiểm soát được tình hình. Vậy hẳn nó có đủ kinh nghiệm để tôi vớt vát được tuổi xuân đang xám xịt của mình? Tôi bắt đầu quay lại và hỏi dò. Nó hào hứng kê ra hàng loạt những thứ cần đổi thay trong cuộc sống của tôi. Chúng tôi bắt đầu dành thời gian nhiều hơn cho các cửa hàng thời trang, chọn lọc những thứ đồ hiệp. Từ quần, áo đến váy, giày, nón và cả nước hoa. Nó ép tôi mua cho bằng được những thứ hợp, không nghĩ đến các con số. Trong số những thứ cần phải làm, tôi còn phải uống thuốc bổ nữa. Là loại vitamin dành cho nữ có cái tên khó nhớ Complebiol gì đó. Tôi phản đối kịch liệt. Tôi nghĩ cái mình cần là ngoại hình, không phải là nội tạng. Nhưng nó nhất định không cho tôi chọn lọc. Nó bảo, vì tôi đã có một thời kì quá dài sống kiểu văn phòng: ăn uống, ngủ nghỉ vô kỷ luật, thiếu chất, thiếu giấc và chẳng bao giờ để ý đến việc thăng bằng dinh dưỡng nên một mực phải uống. Đó không phải chỉ là sức khỏe, là ngoại hình. Và rằng, sự uể oải, chứng rụng tóc và da không tươi mà tôi hay thở than chính là vì thiếu chất. Nó còn khẳng định vẫn đang dùng đều đặn chỉ để vững chắc mình luôn đủ khỏe để làm việc, để đẹp từ bên trong gì đó. Tôi nhăn nhó hài lòng. Trong số những thứ cần phải làm, tôi còn cần cả thuốc bổ nữa. Những thứ mới mẻ mà bạn tôi “móc” lên người tôi bắt đầu phát huy tác dụng. Ai cũng hỏi dồn sao tự dưng tôi lại như thế. Thấy chưa, thật ngớ ngẩn! Tôi vốn không phải là đứa đủ xinh đẹp hay hấp dẫn để ăn diện. Tôi nói thẳng với bạn rằng mình chỉ nhẫn nại trong đúng một tuần, sau đó nếu không có gì hăng hái hơn thì dẹp. Không cần đến một tuần, mới chỉ 2 ngày sau, gần như chẳng ai còn hỏi lý do vì sao tôi thay đổi nữa. Họ nhìn bộ dạng mới của tôi như một điều hiển nhiên vốn thuộc về tôi. Một số bạn bè có khen nức nở khi thấy tôi xáy áo xúng xính. Nhưng tôi không tin lắm, Có lẽ chỉ là xã giao. Nhưng rồi một tuần trôi qua, tôi bắt đầu thấy hay hay. Tôi tự tin hơn trước khách hàng, không phải lo lắng quá mức về cách ăn mặc của mình ảnh hưởng đến hình ảnh công ty. Một anh đồng nghiệp thân thiết của tôi trong văn phòng bắt đầu có những cư xử lạ thường. Dường như anh ta ngại lúc nhìn tôi. Có nhẽ là vì da tôi dạo này sáng hơn ngày trước, không còn hốc hác hay đôi mắt cú vọ vì thiếu ngủ nữa nên mấy anh con trai thích nhìn? Con bạn tôi hí hửng lắm, nó mỗi ngày đều bắt tôi tiếp xúc nhiều hơn với các “đối tượng tiềm năng”. Đó là những ngày rất kỳ cục, rất lạ. Tôi không quen, nhưng cũng thấy vui và náo nức. Mẹ tôi thì lại rất vui, hẳn bà nghĩ tôi vẫn còn coi. Tôi cảm thấy cuộc sống trở nên thúc hơn, luôn hào hứng khi bước ra khỏi nhà, xăm hơn với các mối quan hệ. Cố nhiên không phải vì lý do “tôi vẫn còn hy vọng”. Chỉ là tôi biết mình đang thay đổi theo hướng tốt hơn. Làm đẹp không chỉ đơn giản là thay đổi vẻ ngoài, đó còn là cách trân trọng bản thân, là yêu mình trước đi mong muốn có ai đó yêu thương. Tôi nhận ra rằng, việc phải trở thành oắt là điều rất đáng phải làm, dù bạn đang 18, 28 hay 38, và dù cho bạn có cần một ai đó để mắt tới hay không. Thế nên, nếu độc thân thì cũng hãy là một cô nàng độc thân nhãi con. |
Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013
Hãy là một cô nàng đơn thân ranh!.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét