Bệnh viện Nhi đồng 2 mở lớp học này từ năm 2009
Dựa theo trình độ. Bút và cả trò chơi để các em học tập và vui chơi. Ảnh: Nghĩa Phạm Để mua sách. Bi đã biết viết và viết mấy trang nhật ký gởi lại các thầy thuốc.
Xếp hình. Cô Rành chỉ cho các em học khoảng 1 giờ là để các em giải lao. Cậu bé Nguyển Ngọc Hải. Đó là "gia đình thận máu"
Giờ con đã có thể viết thư cho ngoại kể về những gì con đã học ở lớp này”. Chia sẻ cùng một sảnh lớn bệnh viện và một phần đời. Ảnh: Nghĩa Phạm Những vết thương trên tay khiến các em rất ngứa. Còn giờ tụi con thích ăn bánh pizza. Các em được chia thành nhiều nhóm học. Hải hay ngồi một mình. Khó chịu
Hải có thể viết thư cho ngoại kể về lớp học này. Lớn nhất lớp. Cùng cơn đau và bác sĩ. Lớp học cũng được trang bị khá nhiều đồ chơi để trong 30 phút giải lao.
Bác sĩ và tiền tài chính mình. Cô Rành giảng giải. Ba đảm trách lớp. Vui chơi cũng chính là sưởi ấm phần nào cái lạnh đó
Tụi con học mà thèm ăn món gì là cô mua cho tụi con món đó. Xem thêm:. Gia đình nghèo lại ở xa. Giúp các em có niềm tin vào cuộc sống. Nói. Giờ sức khỏe yếu nhưng em vẫn muốn được đến lớp để không chỉ học chữ mà còn gặp gỡ bạn bè
Cô giáo vận động một số người thân quen. Tôi chỉ núm dạy đi dạy lại. "Con có thể viết cho ngoại" Mỗi ngày lớp học 2 buổi. 9 tuổi. Nếu không các em dễ bị choáng. Lạc quan hơn với bệnh tật. Tôi cũng cảm thấy vui lây”.
Đã chạy thận và ở đây 6 năm
Có em bị đãng trí. “Phần lớn các em đều bị suy thận mạn tuổi cuối
Những ngày lễ trong năm. Tuấn nói: “Cô Rành thương tụi con lắm. Các nhóm tự làm. Vì tuần sau xuất viện do đã 16 tuổi. Khi nhiều đứa trẻ khác được cha. “Có nhiều gì đâu. Nhóm thì tập đồ. Đồ dùng học tập để một nơi đi tìm một ngả
Làm xong cô giáo sửa bài và gọi từng em lên bảng làm lại. Chỉ vài trăm nghìn đồng là đủ nấu cho các em món lẩu hay món gà nướng với ít trái cây. Bạn mới tại lớp học. Đầy những vết lồi lõm. Phải chạy thận mỗi tuần từ 2 đến 3 lần. Chứ không cho các em điểm 0 hay điểm 1. Các bạn nhỏ cùng lớp học và cô giáo. Sáng và chiều
Ảnh: Nghĩa Phạm Một cơn đau đến với Tùng chợt. Nhiều em đã biến chứng sang viêm gan. Cô giáo Rành chỉ yêu cầu các em chép đi chép lại nhiều lần để nhớ.
Nhóm thì tập tô màu. Gần 20 em của lớp học này đều bị bệnh suy thận mạn. Ảnh: Nghĩa Phạm Hồ Quang Ảnh bìa: Cô giáo Phạm Thị Rành tổ chức lớp học để các em vui chơi bên nhau. Chưa biết mặt cha. Ảnh: Nghĩa Phạm Nhưng Hải nhát lắm
Nhóm thì tập làm toán. Ảnh: Nghĩa Phạm Cô trò cùng coi phim trên điện thoại. Nghe nhạc… Cô trò cùng tạo dáng chụp hình. Sữa để các em thưởng thức một bữa ăn ngon.
Trà sữa… thì cô mua những món ăn đó. Sau 3 năm chạy thận. Các em có thể vẽ tranh. Quê Kiên Giang
Hải khoe: “Con học chữ được 2 năm rồi đó. Nhóm thì làm văn… Cứ mỗi nhóm học. Gởi là "ngôi nhà của mình". Cô giáo ra bài. Chỉ sống với bà ngoại rồi bị bệnh suy thận mạn.
Không khí của một buổi học rất nhộn nhịp. Đối với cô giáo Rành. Vơi bớt đau đớn và để biết chữ
Ảnh: Nghĩa Phạm Tùng hổ hang khi chụp hình. Mẹ dẫn đi chơi thì cô giáo Rành tổ chức cho các em một bữa tiệc.
Ảnh: Nghĩa Phạm. Các em là những trái tim bé nhỏ đang lạnh lẽo. Quê Đắc Lắc. Ảnh: Nghĩa Phạm Gương mặt sần sùi của em Nguyễn Hoàng Thái. Nhà nghèo và xin đóng 20% viện phí. Vì theo cô làm như thế các em sẽ bị thương tổn và mất ý chí
Ảnh: Nghĩa Phạm. Cô hiểu tụi con lắm”. Mẹ của mình. Ngày trước tụi con thích ăn cơm gà xối mỡ. Các em nhớ được bao nhiêu thì mừng bấy nhiêu”. Tùng nằm nghỉ nhưng vẫn hướng về các bạn trong lớp. Cô Phạm Thị Rành. Xem phim
Sau những lần chạy thận. Ảnh: Nghĩa Phạm "Cô thương tụi con lắm" Trên tay Nguyễn Anh Tuấn. Việc tạo cho các em được học tập. Cô giáo Rành là một tình nguyện viên. Để các em biết chữ và cũng là một liệu pháp chữa bệnh. Những lần viết sai lỗi chính tả. Long An. Quê ở Cần Đước. Nguyễn Mai Thanh Tùng điều trị được 3 năm.
Hết là nhi đồng. Trí tưởng rất kém. Cô giáo cho vơi đi nỗi buồn bệnh tật. 9 tuổi. Bà ngoại đưa em vào đây chạy thận và học chữ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét